Xuyên Làm Npc Phản Diện

Chương 36



Thục Phi giận dữ đến người cũng phát run.

Không phải chính y nói người giang hồ lời đã nói ra sẽ không rút lại sao? Vậy mà bây giờ dám đến đây lật lọng?
“Ngươi nói không giữ lời.

Đây là đạo giang hồ mà ngươi nói sao?”
“Nương nương, đích thị là thảo dân sai.

Là thảo dân không xứng đáng với công chúa.

Công chúa xứng đáng có một người thật lòng yêu thương mình.

Thảo dân đã yêu một người khác, không thể nào dành tình cảm cho công chúa được.

Như vậy sẽ chỉ làm cho công chúa đau khổ thôi.

Xin nương nương vì tương lai của công chúa mà suy nghĩ lại.”
Văn Phương cũng nói câu y như thế.

Tiếp tục thế này thì người đau khổ là Viên Tuyết sao? Không phải con bé thích Thiên Vũ sao? Có được người nó yêu, nó phải hạnh phúc chứ? Thục Phi còn đang hoang mang không biết nên làm thế nào mới đúng thì Viên Tuyết bỗng nhiên đi vào quỳ xuống bên cạnh Thiên Vũ.

Thục Phi giật mình.
“Mẫu thân, con cũng muốn hủy hôn.

Con không muốn gả cho huynh ấy nữa.”
Viên Tuyết nói thế lẽ nào đã biết sự thật rồi.

Bà vội nói: “Con đừng nghe hắn nói linh tinh! Là hắn tự nguyện muốn lấy con, không phải ta ép hắn.”
“Mẫu thân, cảm ơn người đã vì con mà làm chuyện này, Con vui lắm.

Con đúng la thích Thiên Vũ ca, nhưng nếu vì phải lấy con mà huynh ấy đau khổ thì con cũng rất đau đớn.

Hạnh phúc của con chính là nhìn thấy huynh ấy được hạnh phúc.

Nên xin mẫu thân thành toàn cho con.”
Thục Phi không tin nổi vào tai mình.

Nhìn người mình thích vui vẻ với người khác mà hạnh phúc được sao? Lẽ nào vì không đành lòng nhìn Hoa Thiên Vũ đau khổ nên nó mới nói như thế?
“Viên Tuyết.

Con phải tự tin vào chính mình.

Con thua kém gì cô gái đó chứ.

Con nhất định sẽ dành được tình cảm của hắn.

Con nhất định sẽ hạnh phúc cùng hắn.”
Có vẻ như Thục Phi đã nhầm về giới tính của người yêu Thiên Vũ.

Hai người cũng không có ý định giải thích.

Viên Tuyết nắm lấy tay Thiên Vũ, ra hiệu Thiên Vũ giao mọi chuyện cho mình.

Nàng quay đầu nói với Thục Phi: “Mẫu thân, con nói thật đấy.

Con không thể hạnh phúc nếu lấy một người không yêu mình.

Làm như thế khác gì tự đào mồ chôn bản thân đâu.

Sau này con nhất định sẽ tìm được người thật sự yêu con.

Con cũng sẽ yêu người đó.

Đó mới là một hạnh phúc trọn vẹn.”
Lời của Viên Tuyết khiến Thục Phi chợt nhớ đến thân phận của mình.

Bà trước kia cũng là một thiếu nữ xinh đẹp nhiều người ước ao, cũng từng thầm thương một người nhưng sau đó lại bị hoàng thượng nhìn trúng.

Gia đình liền cưỡng ép bắt bà nhập cung, rồi trở thành phi.

Sống với một người đàn ông mình không yêu lại còn tam thê tứ thiếp, quả thực không dễ chịu gì.

Sau này lại còn vướng vào tranh đấu quyền lực khiến bà dần mật mỏi.

Nói vậy nếu số phận bà may mắn cưới được người mà bà cũng yêu thương có lẽ sẽ có hạnh phúc viên mãn?
“Được.

Nếu con đã nói thế, ta thành toàn cho con.

Hôn ước này không cần nữa.

Ngày mai ta sẽ đi nói với Thái hậu và hoàng thượng.”
“Tạ ơn nương nương.

Tạ ơn nàng, công chúa.”
“Không cần.

Huynh mau đi tìm người đó của huynh đi, kẻo không kịp nữa.”
“Được.

Ta nhất định sẽ tìm được hắn.”
Thiên Vũ đứng dậy lao ra ngoài.

Đến lúc này Viên Tuyết mới khuỵu xuống bật khóc.

Để người mình thương đến với người khác sao lại không đau chứ.

Nàng nhịn đến lúc này đã là giới hạn chịu đựng rồi.

Thục Phi ngồi xuống ôm lấy Viên Tuyết vào lòng.
“Con bé ngốc.

Nếu đã không đành sao còn để người ta đi chứ?”
“Huynh ấy không yêu con, mẫu hậu.

Nhìn huynh ấy đau khổ con không đành lòng.

Con thực sự mong muốn Thiên Vũ ca được hạnh phúc.

Con muốn nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của huynh ấy.

Nhưng …đúng là rất đau.”
Bà ôm Viên Tuyết, bàn tay vuốt tóc nàng an ủi.

Một đứa trẻ hiền lành, thánh thiện như vậy nhất định sẽ tìm được người thật lòng yêu thương mình.
——–
Thiên Vũ chạy qua báo với Châu Văn Phương một tiếng rồi nhanh chóng sửa soạn lên đường đi tìm người.

Châu Văn Phương ngậm ngùi nhìn theo.

Nếu không phải vì vướng công việc hắn cũng đã theo Thiên Vũ đi tìm rồi.

Giờ Thẩm Minh Hiên đã không có trong cung.

Lam Thượng thư tinh thần không ổn.

Triều chính thì vẫn còn chưa yên ổn sau phiến loạn.

Hắn làm sao rời đi được.

Cũng may mấy ngày này có Châu Văn Sinh ở bên giúp đỡ chứ không một mình hắn gánh sao nổi.
“Nhìn cái gương mặt thẫn thờ của huynh kìa.

Không ngờ Nhị ca lại là đoạn tụ nha.” Châu Văn Sinh một tay gõ gõ mặt bàn, một tay chống cằm hứng thú nhìn Văn Phương.
“Ta đoạn tụ thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi có ý kiến?”
“Không.

Chẳng có ý kiến gì.

Chỉ ngạc nhiên thôi.

Ta còn đang lo huynh cả đời này sợ sẽ không biết tình yêu là gì.

Thấy huynh yêu được một người đệ mừng muốn hét lên ấy chứ!”
“Nói nhăng nói cuội.”
“Đệ không nói đùa đâu.

Đệ mừng cho huynh thiệt mà.

Nhưng vì người huynh yêu là nam nhân nên sẽ rất khó để cho hắn ta một danh phận.

Mẫu hậu chắc chắn sẽ không đồng ý để huynh cưới hắn về.”
“Không sao.

Ta vốn không có ý định cưới hắn về.

Tính Tiểu Cảnh thích bôn ba đây đó, không thích hợp ở lại chốn cung đình này.

Nếu hắn không muốn ở lại ta đi theo hắn là được.”
Châu Văn Sinh hai mắt sáng lên dường như mới phát hiện ra chuyện gì đó thú vị lắm.
“Huynh đừng nhường ngôi à? Tử Hằng còn nhỏ, không đảm đương được đâu.

Huynh nhường ngôi cho đệ đi!”
“Ai bảo ta muốn nhường ngôi? Có cũng không đến lượt ngươi.

Sao ngươi còn không quay về Tây Lĩnh của ngươi đi?”
“Đệ mà đi về bây giờ thì ai giúp huynh?”
“Thế thì câm miệng lại! Thật không hiểu tại sao Xuân Tứ lại chịu lấy ngươi.”
“A Tứ là người tốt.

Huynh nói như thể đệ không xứng với nàng ấy vậy.”
” Đúng là ta đang suy nghĩ như thế đó.

Tính tình của ngươi chắc chỉ có cô ta là chịu được.”
” Nhị ca, huynh đang xem thường đệ.”
” Đúng.

Ta là đang xem thường ngươi.”
——
Cảnh Thần phi ngựa một mạch không hề nghỉ ngơi.

Chạy được khoảng hai mươi dặm thì Cảnh Thần bị một nhóm người mặc áo đen tấn công.

Tuy hắn phải nằm dưỡng thương lâu ngày nhưng mấy ngày nay vẫn chăm chỉ rèn luyện thân thể, lại thêm ống kim gây mê mà Thiên Vũ cho, tuy khá vất vả nhưng cũng hạ hết được bọn chúng.

Hắn cố gắng để không hạ sát ai cả.

Hắn nói với bọn chúng : “Về nói với chủ tử của các ngươi.

Ta sẽ không bao giờ quay về kinh thành nên không cần thiết phải truy sát ta nữa.

Cảnh Thần ta đã nói là làm.”
Cảnh Thần tiếp tục leo lên ngựa chạy thẳng.

Hắn chưa nghĩ ra mình sẽ đi đâu cả, chỉ cố gắng chạy thật xa, thật xa để hai người kia không thể đuổi kịp.

Hắn định tìm một ngôi làng nhỏ nơi thâm sơn cùng cốc, cuộc sống yên bình, rồi sinh sống ở đó.

Với khả năng của hắn không nơi nào không thể sống được.
“Cảnh Thần ca ca !”
Tiếng gọi quen thuộc khiến Cảnh Thần ngạc nhiên dừng bước.

Hắn nhìn thấy Khúc Viễn và Đường Sâm cùng cưỡi một con ngựa chạy về phía này.

Nhìn thấy họ Cảnh Thần vừa vui mừng cũng vừa lo lắng.

Vui vì hắn có thể nói lời tạm biệt họ trước khi chia tay, nhưng lại lo vì gặp hai người họ ở đây sợ là Văn Phương và Thiên Vũ sẽ biết được vị trí của hắn.
“Cảnh Thần ca ca, huynh đang đi đâu vậy?”
“Ta có việc cần phải rời khỏi cung một thời gian dài.

Đường đại ca, thương thế của huynh khỏi rồi à ?”
“Ừm.

Bình phục hoản toàn rồi.

Trên đường vướng chút chuyện nên bây giờ mới về được.

Ngươi có chuyện gì ? Ta thấy ngươi có vẻ rất gấp.”
“Không có gì quan trọng đâu.

Hai người nên nhanh trở về đi.

Hoàng thượng hiện tại đang rất bận rộn, cần có người giúp.”
Hai người nhìn nhau cảm thấy chuyện này không bình thường.

Hoàng thượng bận rộn như vậy thì Cảnh Thần đi xa như vậy làm gì ? Hơn nữa nếu thực sự Cảnh Thần có việc thật thì Thiên Vũ sẽ để y đi một mình sao? Hay giữa ba người này đã xảy ra chuyên gì?
“Thế này đi.

Ngươi đi một mình xa như vậy ta không yên tâm.

Để Khúc Viễn đi cùng với ngươi.

Ta quay về trước phụ giúp hoàng thượng.”
“Ấy, không cần phải thế.

Ta có thể tự mình đi được.

Ngược lại huynh để ta đi với Tiểu Viễn …cũng được sao ?”
“Cảnh Thần ca ca đừng nên xem thường ta.

Tuy ta không biết đánh nhau nhưng vẫn có thể tự bảo vệ được mình.

Ta biết phóng kim châm và dao.”
Giống y chang sư phụ của y.

Cảnh Thần cũng không ngạc nhiên lắm.

Hai người họ đã nói đến thế hắn có muốn từ chối cũng không được.

Đành phải thuận theo.
“Tiểu Viễn, ngươi có đói không? Ta chạy cả một ngày đường hiện tại có chút đói rồi.”
“Vậy chúng ta cùng đi ăn gì đó.

Ta cũng thấy hơi đói.”
Hai người cùng đi vào một tửu lâu gần đó gọi vài món ăn và một hũ rượu nhỏ.
“Cảnh Thần ca ca, ta không biết uống rượu.”
“Ngươi còn nhỏ, đúng là không nên uống.

Vậy để ta gọi trà cho ngươi.”
Cảnh Thần gọi cho Khúc Viễn một ấm trà gừng uống cho ấm bụng.

Hai người vừa ăn uống vừa nói với nhau những chuyện xảy ra trong thời gian nhóm chia tay.
——
“Khách quan! Khách quan! Ngài dậy đi!”
Khúc Viễn mơ màng tỉnh dậy nhưng vẫn còn rất buồn ngủ.
“ Có chuyện gì?”
“ Khách quan, đến giờ quán đóng cửa rồi.

Xin ngài về cho.”
Khúc Viễn ngẩn người.

Hắn nhớ hắn ngồi ăn cùng với Cảnh Thần, sau đó chẳng hiểu sao cảm thấy rất buồn ngủ.

Buồn ngủ? Khúc Viễn cuối cùng cũng tỉnh hẳn.

Hắn quay nhìn sang đối diện thì không thấy Cảnh Thần đây.

Hắn kéo tay tiểu nhị vội hỏi: “ Người đi cùng ta đâu rồi?”
“ Ngài ấy thanh toán tiền xong đã đi rồi.

Ngài ấy nói khách quan đang mệt nên bảo bọn ta không đánh thức, để khách quan ngủ thêm một lúc.”
“ Huynh ấy đi bao lâu rồi?”
“ Đã gần một canh giờ rồi.”
Khúc Viễn vỗ trán.

Không ngờ lại bị Cảnh Thần lừa dễ dàng như vậy.

Cảnh Thần thậm chí đã dùng đến cách hạ dược hắn.

Xem ra là muốn trốn sư phụ của hắn bằng được rồi.

Thật không hiểu hai người họ xảy ra chuyện gì mà lại đến mức trốn tránh nhau thế này..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.