Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình

Chương 14



Nghiêm Thục ngồi ghế lái của một chiếc xe hummer mà cô và anh mới thuê lúc đi ra khỏi sân bay.

Cứ đi chốc lát lại thấy có những người dân ở trung tâm thành phố lại cầm một vài bó hoa, người thì cầm cờ trắng, cờ quốc gia họ, nước mắt đau xót đồng bào mình hiện lên khắp nơi.
Như Ân thấy vậy thì lại đăm chiêu suy nghĩ, rõ ràng trận động đất không quá lớn nhưng ảnh hưởng lại rất nghiêm trọng.

Công trình đô thị ở đây chắc chắn có vấn đề.
– Này, anh có thấy kì không? Tại sao mà gần như các công trình dân cư lại đều bị nghiêng đổ vậy.
Nghiêm Thục thì chẳng thèm nhìn cô, môi thì nhếch lên, anh nhìn cái dáng vẻ muốn nói chuyện phiếm với mình của cô thì hài long.
– Cũng có gì phải suy xét kĩ càng, nhìn cái là biết ngay công trình ở đây đã bị cắt bớt số lượng sắt cố định khung, có khi chỉ có 5 phần sắt còn lại là gỗ cũng lên.
Như Ân nhìn ra ngoài thấy một cô bé lang thang, gương mặt cô bé vẫn còn vương những giọt nước mắt hòa lẫn với cát bụi trên mặt mình.
– Haizz, đúng là ham của, có khi chính những tên làm ra những công trình đó cũng bị vùi lấp cũng nên.
Nghiêm Thục phì cười, anh đưa một tay lên gõ cô cái, cái gõ mang vẻ cưng chiều thì nhiều.
– Ai lại sống ở chỗ mình biết nó sẽ sập bất cứ lúc nào chứ.
Như Ân lườm anh.

– Hay lắm mà cười, người ta thì đang để quốc tang kìa.

Họ mà nhìn thấy anh như thế chắc, họ sẽ không từ vai vế nhà anh mà ném cho anh hòn đá to nhất có thể đó.
Nghiêm Thục vừa lái xe vừa tỏ ra cái vẻ mặt ông đây đang chờ ngày đó đến, mặt ung dung như chuyện mà cả thế giới đang theo dõi chẳng đáng để tâm.
– Có muốn ném đá thì lên ném đá cái ông bộ trưởng hay mấy ông cấp lãnh đạo ấy.

Họ chính là những kẻ chẳng màng đến tính mạng của dân, rồi sao? Cái trận động đất khiến cả thế giới phải đề cập đến, muốn che mắt mọi người mà đổ lỗi lên hết những người chỉ biết nghe sai khiến ấy.

Vô dụng!
Như Ân nhíu mày, đúng vậy trị kẻ đầy tớ thì có tác dụng gì chứ.

Nhưng tự nhiên cô thấy Nghiêm Thục ở trước mặt cô rất khác với người gắn mác cậu chủ nhà họ Nghiêm.

Một Nghiêm Thục nghiêm túc với việc chính trị, một người mang vẻ mặt bá đạo từng trải.

Anh lại chẳng cố tỏ ra cái khí thế của mình, mà tự động người xung quanh anh sẽ tự cảm nhận.
– Đừng nhìn anh như vậy, anh ngại lắm.
Như Ân hoàng hồn lại, cô thấy chặng đường sắp cũng sắp đến nơi.
– Tôi rất tò mò, nhà họ Nghiêm có thấy dáng vẻ này của anh không vậy?
Nghiêm Thục lại cố tỏ ra gương mặt đăm chiêu.
– Để anh nghĩ xem đã, thật ra thì cũng chẳng có vẻ gì bí mật.

Bộ mặt của anh thì chỉ cần em thấy là được rồi.

Như Ân lại lườm anh cái.

– Thôi tôi xin anh, bớt bớt cái vẻ đó đi.
Nghiêm Thục nhíu mày quay sang phía cô, đang định đấu khẩu chơi chơi với cô, thì anh liền thấy một họng sung trường đang hướng về chiếc lốp xe của họ.

Có vẻ như tên đó quá chủ quan đến tình hình hỗn loạn ở đây.

Hắn ta nghĩ rằng chỉ cần mặc bộ quần áo cứu trợ của nước ngoài là muốn làm gì thì làm à.
Cô đang chú tâm đến nội dung mình sẽ tiếp lời anh ra sao, chủ đề hãy nói qua lại của hai người chẳng hiểu sao lại giúp cô đỡ buồn chán.

Như Ân lại phát hiện ra trạng thái gương mặt anh thay đổi, từ vẻ mặt nhơn nhởn sang cái vẻ mặt căng thẳng.

Chưa kịp nói câu…thì Như Ân liền nghe thấy tiếng quát mắng về phía cô.
– Con mẹ nó…mày hay lắm.
Uả? đồ thần kinh này bị sao vậy.
Gương mặt anh càng ngày càng đen lại, nụ cười rét lạnh cũng hiện lên, sao mà sống lưng cô lạnh vậy như sắp đóng bang.
– Này…anh…
Câu nói của cô như chẳng thể thốt ra.

Anh đánh lái khiến cho cả người cô nghiêng ngả, tiếp theo đó là tiếng súng nổ…Đoàng…đoàng.
– Em mau cúi xuống cho tôi…
Nghiêm Thục gương mặt vừa tập trung, vừa nghiêm túc mang theo sát ít nồng nặc.

Anh chẳng thèm nhìn đằng trước nữa, anh ghì đầu cô để cô cố cúi càng thấp càng tốt.
Như Ân thì lại thấy trong vài chục giây ấy mà cô đã phải chứng kiến thứ gì gọi là ám sát.
– Cẩn thận đấy.
Giờ cô phải động viên anh ta, nếu anh ta mà bị sao chắc cô cũng trầu viêm vương luôn.

Tự ý thức được anh đang tốn sức giữ cô thì cô liền nằm khom lại xuống sàn xe.
– Ngoan lắm…
Nghiêm Thục thấy cô vẫn còn lí trí mà không hoảng sợ thì tán thưởng cô.
Cái tên cầm súng kia không thể theo được hướng của chiếc xe cứ đánh lái bất thường ấy, hắn ta lại bắn bừa vài phát súng, nhưng dù có là đang cầm súng giảm thanh nhưng hắn ta vẫn phải cẩn thận, nếu dân chúng phát hiện thì cái mác đi cứu trợ này sẽ khiến phái Nato gặp rắc rối..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.