Sau Khi Thiết Lập Lốp Xe Dự Phòng Hèn Mọn Sụp Đổ

Chương 25



*Editor: Vì để liền mạch câu chuyện nên mình xin phép tách chương, đẩy nội dung chương này lên trước so với bản gốc. Trong bản gốc của tác giả chương 25, 26 là phiên ngoại kể thêm về Cận Nghiêu sau khi Triều Từ hoàn thành xong nhiệm vụ ban đầu (bị Cận Nghiêu xóa ký ức rồi cậu chết và thoát khỏi thế giới đó). Sau khi mình đẩy chương lên thì hai phiên ngoại đó sẽ thành chương 26, 27.

– ——————————————

Triều Từ chỉ đi nhìn người thân một chút, sau đó cậu không còn lưu luyến gì nữa mà quay về Thần giới.

“Chuyện huynh trưởng của ngươi… Ta thật sự xin lỗi.”

Đứng trước cửa chính của tẩm cung, Cận Nghiêu nhìn Triều Từ nói.

“Khi đó ở phàm giới rất loạn, ta không yên tâm để ngươi đi phàm giới.”

Triều Từ ngẩng đầu, nhìn vào trong đôi mắt đang lộ ra sự áy náy của người đàn ông đó.

Đây là lần đầu tiên Cận Nghiêu thật sự xin lỗi cậu.

Triều Từ mỉm cười, lắc đầu với hắn.

Cận Nghiêu nhẹ nhàng thở ra, dịu dàng đặt lên trán cậu một nụ hôn.

“Chiến sự ở Ma giới đang nguy cấp nên ta cần phải nhanh chóng đến đó, chắc là sẽ xong ngay thôi. Ngươi ở yên tại Côn Luân đừng đi ra ngoài.” Hắn vuốt gọn sợi tóc mai rơi bên tai cậu, nhẹ giọng dặn dò.

Cận Nghiêu là nỗi sợ trong lòng của đám yêu ma và cũng là kẻ địch lớn nhất của chúng, bọn chúng đã nhăm nhe Triều Từ rất lâu, nếu không nhờ Cận Nghiêu lợi dụng thần mạch để bố trí sát trận ở Côn Luân thì bọn chúng đã sớm xông vào.

Ngọc phù truyền tin ở bên hông Cận Nghiêu đột nhiên phát sáng.

Xem ra là Diễn Thương không chống đỡ được nữa nên đang thúc giục hắn.

Cận Nghiêu không làm chậm trễ nữa, lòng hắn trĩu nặng mà liếc nhìn Triều Từ một cái rồi xoay người rời đi.

Triều Từ nhìn theo bóng lưng vội vã của người đàn ông đó, cậu nhớ đến lời xin lỗi vừa rồi.

Cậu lắc đầu với hắn không phải là để tha thứ.

Chỉ là cậu cảm thấy những điều đó không còn quan trọng nữa. Đặc biệt là bây giờ, nó thậm chí còn rất buồn cười.

Mặc kệ mục đích ban đầu của ngươi là gì đều không thể thay đổi được kết quả.

Nếu không có ngươi, ta sao phải bị nhốt ở nơi này, ngay cả gặp mặt huynh trưởng lần cuối cũng không thể, dù ta đã van xin ngươi hết lời nhưng vẫn không được.

Bọn họ đều đi cả rồi… Triều Từ, cũng nên đi thôi.

Bóng lưng của người đàn ông đó đã khuất xa khỏi tầm mắt của Triều Từ.

Cậu xoay người đi vào trong tẩm cung.

Cậu ngồi xuống ghế sau đó khẽ thở dài: “Bắt đầu đi.”

…………

Thực Hồn Ảnh không thể hiểu được người này.

Lúc trước khi nó bám vào người khác đều rất sợ bị phát hiện, mỗi ngày chỉ dám ăn vụng một chút, làm như vậy thì người đó sẽ không hề cảm thấy đau đớn gì cả. Nhưng bây giờ người này lại yêu cầu nó dùng tốc độ nhanh nhất mà cắn nuốt hồn phách không chừa lại chút gì.

Vì vậy nó cũng thẳng tay cắn nuốt hồn phách, hút sạch máu của người này, điều này rõ ràng là vô cùng đau đớn.

Nhưng người này dường như không hề cảm nhận được chút gì.

Hắn ta còn đang cầm bút viết cái gì đó trên giấy.

Thực Hồn Ảnh nghĩ mãi vẫn không ra vậy thì không nghĩ nữa. Khó có được một cơ hội có thể ăn uống no nê, nó nên giữ lại tinh lực để suy nghĩ làm cách nào chạy thoát khỏi thuộc hạ của Cận Nghiêu.

…………

Đạo lữ của Tôn thượng đau buồn nhiều ngày nay, ngài ấy đã nhốt mình trong tẩm cung không muốn gặp ai, quản sự trong điện Côn Luân biết rõ việc này.

Vài ngày trước, sau khi Tôn thượng vội vàng quay trở về rồi lại vội vàng rời đi, vị đạo lữ ấy đã bảo bọn họ đừng vào bên trong điện quấy rầy, không cần người hầu hạ bên cạnh, cũng không cho người đến giám sát mình.

Bọn họ tuy rằng đồng ý, nhưng dù thế nào cũng không thể bỏ mặc như vậy được, nếu đạo lữ của Tôn thượng xảy ra chuyện gì thì bọn họ không thể giữ được mạng sống.

Mấy ngày trước ngài ấy vẫn còn rất tốt, chỉ là ngồi ở trước bàn liên tục viết gì đó. Mặc dù vẫn cảm thấy bất thường, nhưng khoảng thời gian trước đó ngài ấy vẫn luôn như vậy, hơn nữa khi Tôn thượng quay lại cũng không hề nói với bọn họ cái gì.

Đến ngày thứ tư, bọn họ nhìn thấy ngài ấy rốt cuộc cũng đã viết xong, vừa đặt bút xuống liền ngã người tựa vào ghế mây, dường như đang nhắm mắt lại để nghỉ ngơi.

Nhưng một lát sau, hô hấp của ngài ấy vốn đang ổn định lại đột nhiên ngừng hẳn.

Vị thần tiên đang phụ trách giám sát sợ đến mức tim như rơi ra ngoài, vội vàng mở rộng thần thức để thăm dò, trong lòng không ngừng cầu mong là mình đã nhầm lẫn.

Nhưng hắn hoàn toàn không nhầm lẫn.

Càng khốn đốn hơn là ngài ấy không những mất đi sinh khí, mà ngay cả hồn phách cũng không thể dò tìm ra được.

Ngay sau đó, sắc mặt của quản sự đột nhiên ngưng trọng, tay phải kết thành ấn kéo ra một sợi sương mù màu xám nắm vào trong tay.

Bên ngoài đang xảy ra đại loạn, Cận Nghiêu không dám bố trí kẻ yếu ở bên trong điện Côn Luân, đặc biệt là những quản sự, bọn họ đều là những người rất mạnh ở Thần giới.

Kỹ năng ẩn nấp của Thực Hồn Ảnh thật sự là đứng đầu, nhưng khi đó cần phải có một lỗ hỏng trong phòng ngự thì nó mới có thể chuồn êm, hiện tại ở đây toàn là các đại năng đang dốc toàn lực tra xét, nó ở bên trong cái xác rỗng của Triều Từ hoàn toàn không còn chỗ nào để lẩn trốn.

“Cái này… hình như là Thực Hồn Ảnh.”

Quản sự chỉ cảm thấy toàn thân rét run.

Thật sự đã gây ra chuyện lớn rồi.

…………

Cận Nghiêu ở Ma giới đến ngày thứ tư thì liên tục nhận được bùa truyền tin đến từ điện Côn Luân.

Nhưng mà lúc này tình hình chiến sự đang lên đến đỉnh điểm, cả hai bên đều đang chiến đấu rất căng thẳng, Cận Nghiêu không có thời gian rảnh để kiểm tra những bùa truyền tin đó.

Đại chiến trôi qua khoảng chín ngày thì đã tiêu diệt được hết toàn bộ đám yêu ma làm loạn, lúc này Cận Nghiêu mới xem đến những lá bùa này.

Hắn vừa đưa thần thức tiến vào lá bùa thì đồng tử lập tức co rụt lại.

—— Không thể nào!

Trong nháy mắt, hắn xoay người rời khỏi chiến trường, hướng thẳng về Thần giới.

Bỏ lại sau lưng chiến trường đang hỗn loạn và các vị thần đang hoang mang.

Cận Nghiêu không rảnh lo nghĩ đến chuyện bên này nữa, hắn dốc hết thần lực bay thẳng đến Thần giới.

Chỉ qua một nén nhang hắn đã về tới điện Côn Luân, đẩy ra cửa lớn của tẩm điện.

Những quản sự mà hắn đã phân phó đều đang đứng ở bên trong điện, bọn họ thấy hắn đã trở lại đều đồng loạt xoay người nhìn về phía hắn.

Cận Nghiêu không chú ý đến những người này, sự tập trung của hắn đều đang đặt vào người thanh niên đang nằm trên giường kia.

Dung mạo của cậu vẫn xinh đẹp như hoa hải đường, dường như cậu chỉ đang ngủ say thôi.

Nhưng Cận Nghiêu có thể cảm nhận được thanh niên đã không còn sống nữa rồi.

Cận Nghiêu đã sống mấy vạn năm nay, chưa bao giờ hắn cảm thấy giữ cho mình đứng vững lại khó khăn đến như vậy.

Hắn loạng choạng mà đi đến bên cạnh giường.

Những người xung quanh đều lui hết ra phía sau.

Vị thần tóc đen áo trắng đó đứng ở trước giường, giương bàn tay run rẩy ra nhẹ nhàng sờ lên gò má của thanh niên.

Sự im lặng đều đang bao trùm nơi đây, qua một hồi lâu hắn mới ngửa đầu lên thở gấp đầy khó khăn.

Rõ ràng đã không còn hô hấp nữa.

Tại sao lại như vậy…… Tại sao ngay cả hồn phách cũng không thể dò tìm ra.

Triều Từ đã dung hợp với nội đan của thư long, dù cho thân thể đã chết, hồn phách cũng không đi đến Minh giới… vậy tại sao lại không thể tìm thấy?!

“Rốt cuộc là như thế nào?” Cận Nghiêu quay đầu nhìn về phía một vị đại năng, sắc mặt rét lạnh như hồ nước sâu.

Trong tay người nọ hiện ra một làn sương màu xám, đang bị quấn lại bằng một sợi xích màu vàng kim.

“Chính là Thực Hồn Ảnh… Đã cắn nuốt hồn phách của ngài ấy…” Người nọ run lẩy bẩy mà nói, cả người đều đang đổ mồ hôi.

“Là do hắn để cho ta ăn! Cái này không thể trách được ta!!” Thực Hồn Ảnh cũng biết mình sắp gặp tai họa rồi, nó kêu lên vô cùng thảm thiết.

“Có ý gì?” Cận Nghiêu nhìn chằm chằm vào nó, gằn từng chữ một.

Sau khi biết được hồn phách của Triều Từ đã bị Thực Hồn Ảnh cắn nuốt, cả người Cận Nghiêu đều lạnh đi, giống như máu chảy bên trong đều đã ngừng lại.

Hắn cố gắng giữ vững một chút lý trí cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu mà hỏi.

“Từ hơn mười ngày trước, Triều Từ đã phát hiện ra ta, khi đó ta chỉ mới hút một chút máu của hắn… Sau khi hắn phát hiện ra, hắn liên tục tấn công thức hải của mình, ta không dám cùng hắn dây dưa nữa nên cũng định thoát ra rồi. Nhưng mà Triều Từ đó là một kẻ điên, hắn không cho ta đi còn yêu cầu ta cắn nuốt hết toàn bộ hồn phách của hắn, một chút cũng không được chừa lại…”

Sau khi Thực Hồn Ảnh kể ra hết toàn bộ sự tình, nó liền hét lên muốn biện giải cho chính mình: “Đây đều là yêu cầu của hắn!”

Thần thức của Cận Nghiêu tiến vào bên trong Thực Hồn Ảnh, nhưng hắn chỉ cảm nhận được thần thức của nó mang theo vị máu quen thuộc kia.

Còn hồn phách của cậu, một sợi cũng đều không có.

Hắn vung tay áo lên, trong nháy mắt Thực Hồn Ảnh đã bị đánh tan nát.

“Đều cút hết đi!” Hắn cúi đầu, lạnh giọng nói.

Quản sự đang đứng bên cạnh hắn cũng lập tức rời đi.

Tẩm cung rộng lớn như vậy nhưng giờ chỉ còn lại một mình hắn, còn có người đang nằm lặng yên trên giường kia, Cận Nghiêu xoay người lại nhìn vào cậu.

Hắn hơi hé miệng ra dường như muốn nói cái gì đó.

Nhưng hắn lại không biết nói gì.

Cuối cùng hắn chỉ có thể cúi đầu, đặt trán của mình vào trán của thanh niên, đau thương không lên tiếng.

Ngươi… Cứ như vậy mà đi sao?

Không lưu lại cho ta cái gì sao?

…………

Thanh niên đã dung hợp với nội đan của thư long, thân thể đã xem như thuộc Long tộc, tuy cậu không còn sống nữa nhưng thân xác dù trôi qua vạn năm cũng không thối rữa.

Cận Nghiêu ngồi ở bên cạnh giường của thanh niên đã mấy chục ngày rồi.

Cho đến một ngày, hắn thấy được trên đầu ngón tay của cậu có dính một chút mực.

Hắn dường như phát hiện ra được điều gì đó.

Hắn đi đến bàn dài phía trước. Giấy bút trên bàn được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, gọn gàng.

Phía bên góc trái có đặt một hộp gỗ.

Cận Nghiêu cầm lên hộp gỗ mở nó ra.

Bên trong chứa rất nhiều thư.

Hắn biết đây là những bức thư mà trước khi chết Triều Quyết đã viết để sau này gửi cho Triều Từ.

Hắn giở những bức thư đó ra, ở gần cuối thư xuất hiện nét chữ quen thuộc của cậu.

—— Đây là Triều Từ viết.

Vẻ mặt hắn khựng lại liền nhanh chóng mở ra xem.

Đọc đến mặt sau hắn rốt cuộc cũng hiểu rõ đây là thư hồi âm của Triều Từ gửi cho Triều Quyết.

Triều Quyết viết bao nhiêu thư, cậu hồi âm lại bấy nhiêu thư.

“Trước đó vài ngày, chú Tô ở tiệm bánh nướng Tô Ký đã giao lại cửa hàng cho con cái vì tuổi tác đã cao. Huynh có đi mua ăn thử nhưng hương vị lại không ngon như cha của hắn làm.” —— Triều Quyết.

“Chú Tô làm bánh nướng cả một đời, đương nhiên tay nghề cao rồi, chỉ tiếc sau này không còn được ăn bánh của chú ấy nữa.” —— Triều Từ.

“Đệ còn nhớ Triều Thường Duẫn không? Là anh họ bà con xa của chúng ta, đệ lúc nhỏ đã từng gặp qua hắn vài lần đấy. Thật ra hắn cũng ở Đại Diệp, nhưng lúc trước lại không có dịp dẫn đệ đi thăm hắn. Hôm nay trưởng tử của hắn đã cập quan, vừa tuấn tú lại vừa có học thức, năm nay còn thi đậu Thám Hoa.” —— Triều Quyết.

“Thì ra cả Triều gia chỉ có mỗi đệ là vô dụng… Thôi đi, vẫn là nên chúc mừng cho cháu trai!” —— Triều Từ.

……

Hắn đọc từng bức thư một, rồi đến bức cuối cùng.

“Lúc trước huynh có hỏi thăm người đưa thư, hắn bảo đệ sẽ nhận được thư của huynh vào ngày hai mươi bảy hàng tháng. Sinh nhật của đệ là ngày hai mươi hai, tính ra lúc đệ đọc được bức thư này thì đã là ngày thứ sáu của năm ba mươi tuổi mất rồi. Bộ dạng khóc lóc chơi xấu của đệ mười mấy năm trước vẫn như ở trước mắt của huynh, vậy mà vừa chớp mắt đệ đã ba mươi. Lúc mẫu thân lâm chung cũng từng dặn dò phụ thân và huynh trưởng phải chăm sóc đệ cho thật tốt, phụ thân giờ cũng đã mất rồi. Huynh không biết mình đã hoàn thành được giao phó đó hay chưa, chỉ là vi huynh cảm thấy hổ thẹn với đệ, chỉ mong đệ luôn mạnh khỏe.” —— Triều Quyết.

“Huynh sao phải hổ thẹn với đệ, đừng suy nghĩ những chuyện vớ vẩn. Chỉ là… Đệ thật sự nhớ mọi người. Huynh và phụ thân đều rời đi hết rồi, đệ vừa mới đi gặp huynh, không ngờ huynh lại hơi đen nhưng không có xấu, mà đàn ông có đen một chút cũng chẳng sao. Còn phụ thân đã tìm được mẫu thân rồi, hai người bọn họ rất thú vị! Nhưng… những chuyện này đều không còn liên quan đến đệ nữa rồi, đời này Triều Từ đã thật sự trở thành một người cô đơn. Ca, đệ có hơi mệt mỏi.” —— Triều Từ.

Cận Nghiêu nắm chặt bức thư trong tay, trong mắt của hắn hằn đầy tơ máu.

Nhưng khi thấy trên bức thư xuất hiện những vết nhăn, tay của Cận Nghiêu run lên vội vàng buông lỏng nó ra.

Hắn phát hiện ra phía dưới vẫn còn một trang giấy.

Thư của Triều Quyết cậu đã trả lời xong hết rồi, vậy đây là…?

Hắn rút tờ giấy phía dưới ra.

Khác với những bức thư được viết đầy chữ kia, tờ giấy này chỉ có mỗi hai dòng.

“Ta đã từng hận ngươi thấu xương, nhưng đến cuối cùng lại cảm thấy thật vô nghĩa.”

“Cận Nghiêu, ta chỉ mong hai ta đừng bao giờ gặp lại.”

Cận Nghiêu nhắm mắt lại, cuối cùng hắn cũng đã rơi lệ.

Đã kết thúc thật rồi.

…………

Cận Nghiêu đuổi đi hết tất cả những người trong điện Côn Luân.

Trên đỉnh Côn Luân tuyết trắng quanh năm này, cuối cùng chỉ còn lại một người cô đơn là hắn.

Mấy trăm năm sau, vào một ngày sáng sớm tinh mơ như thường lệ.

“Sau khi ngươi đi rồi ta mới hiểu ra rất nhiều điều.” Vị thần tuyết y mỉm cười nói.

Trước mặt của hắn là một thanh niên đang nằm trên ghế mây. Dung mạo của cậu vô cùng xinh đẹp nhưng lại rất tĩnh lặng.

Hiếm khi trên đỉnh Côn Luân có được ánh mặt trời ấm áp như thế, ánh nắng đang chiếu vào trên khuôn mặt của cậu.

Mặt cậu phủ đầy ánh vàng ấm áp đó khiến cả người trông có sức sống hơn rất nhiều.

Vị thần tuyết y đó khom lưng, vuốt nhẹ những sợi tóc bị gió thổi có chút rối tung của cậu.

“Tiểu Từ, ta xin lỗi.”

Ta lúc nào cũng nói yêu ngươi, nhưng lại chưa từng suy nghĩ cho ngươi một chút nào.

Có những lời đã mục nát ở trong lòng thì nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

“Ta đáng tội, bây giờ ta không cầu mong điều gì nữa.”

“Tiểu Từ, ta biết ngươi không muốn dính dáng tới ta. Tâm nguyện của ngươi, ta tất nhiên sẽ đáp ứng.”

Hắn vừa nói xong, trên ghế mây đột nhiên bùng lên một ngọn lửa đỏ rực.

Gương mặt của thanh niên ở bên kia ngọn lửa vẫn luôn nhu hòa như vậy.

Ngọn lửa bén vào góc áo của cậu sau đó lan tràn khắp toàn thân.

Nơi nào ngọn lửa đi qua cũng đều biến thành một làn khói, không còn chừa lại cái gì.

Cận Nghiêu đứng ở một bên, nhìn chằm chằm vào người mà hắn yêu đến tận tâm khảm dần dần biến mất bên trong ánh lửa, hắn bóp chặt hai bàn tay đến mức các khớp xương không ngừng kêu vang, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ tợn kéo dài đến cổ tay rồi khuất vào bên trong tay áo.

Đôi mắt vàng của hắn phủ đầy màu đỏ máu, tay chân, xương cốt mỗi một tấc trên người đều đau không thể tả.

Đến khi thanh niên hoàn toàn bị bao phủ bên trong ngọn lửa, yết hầu của hắn phát ra một tiếng rên rỉ gần như vỡ vụn, hắn đột nhiên lao nhanh vào đó.

Ngọn lửa này là xích diễm thần hỏa, có thể đốt cháy hết tất cả những vật vô hình hữu hình, thậm chí là cả thần hồn.

Cận Nghiêu lao vào bên trong ngọn lửa, cho dù thân thể của huyền long có cứng cáp nhất Lục giới đi chăng nữa vẫn bị thiêu rụi cả máu thịt, nhưng Cận Nghiêu lại không thèm quan tâm.

Cuối cùng hắn chỉ bắt lại được một mảnh tay áo.

Hắn nắm chặt mảnh tay áo đó lẩm bẩm nói: “Ta chỉ xin giữ lại một chút… một chút này thôi.”

……

Côn Luân là cấm địa của Thần giới.

Truyền thuyết kể rằng ở nơi đó có một vị thần tự nhốt mình bên trong.

Không cho chính mình ra ngoài, cũng không cho người khác tiến vào.

Lại trôi qua mấy chục vạn năm, thế lực ở Thần giới lại thay đổi.

Người cầm quyền mới nghe nói ở Côn Luân từng là nơi ở của một vị thần chí tôn.

Hắn đi tới Côn Luân, nhưng chỉ thấy trước mắt tuyết phủ trắng xóa khắp nơi, cung điện nguy nga giờ đã hoang tàn, không còn lộng lẫy nữa.

Cuối cùng, vị thần tôn đó phát hiện ra có một bia mộ nằm ở giữa tòa cung điện.

Phía trước bia mộ đó là một bộ long cốt dài trăm trượng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.