Nhà Xe Di Động Tại Mạt Thế

Chương 37



“Vậy mẹ có thể ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, bác sĩ nói sức khỏe mẹ quá yếu đều vì nhịn đói trong suốt thời gian qua, mẹ phải ăn nhiều một chút thì cơ thể mới khỏe lên được chứ.” Lục Trác dỗ dành mẹ mình như đang dỗ dành một đứa bé.Đối mặt với đứa con trai hiểu chuyện như vậy, Châu Duyệt vừa vui mừng vừa đau lòng, con trai năm nay mới mười lăm tuổi mà đã phải gánh vác rất nhiều chuyện, bà ấy thật sự phải tỉnh táo lại, ít nhất không thể trở thành gánh nặng của con trai.Châu Duyệt cố gắng chống đỡ thân thể ngồi dậy, ăn non nửa bát cháo rồi ăn thêm vài miếng cà chua trộn đường, bà ấy cảm giác mình khá hơn một chút.“Mẹ thật sự không ăn thêm được nữa, con trai ăn nốt giúp mẹ phần còn lại đi.”Lục Trác đã sớm đói muốn chết nhưng vẫn luôn chịu đựng, mãi đến bây giờ cậu ấy mới nói: “Vâng, vậy con ra ngoài nhé, ăn xong con rửa bát luôn.”Cậu ấy bê bát cháo và cà chua mẹ ăn thừa, đi thẳng ra ngoài phòng bệnh rồi mới như hổ đói nuốt hết chỗ thức ăn này vào bụng.Lâu lắm mới được ăn thức ăn nóng hổi khiến tinh thần Lục Trác phấn chấn lên.

Ngày mai cậu ấy nhất định phải báo đáp hai chị gái kia thật tử tế!…Trên đường trở về, Cao Thiến không nhịn được oán giận: “Cậu đó, cứ suốt ngày mềm lòng vậy thôi, đã tận thế năm thứ năm rồi, ai nấy cũng chỉ chú ý đến bản thân mình còn cậu lại luôn nghĩ giúp người khác.

Cậu bé này thì coi như thôi, nhưng về sau cậu đừng đồng cảm tràn lan như thế nữa.

Đằng Nghiêu nói không sai đâu, trên đời này mà không cứng rắn lên thì như tự tìm đường chết ấy.”Ninh Mông cười nói: “Được rồi, tớ biết rồi mà.

Sáng mai cậu muốn ăn gì?”Cao Thiến: “….

Cậu đừng có mà đánh trống lảng, cậu nghĩ cậu lái sang chuyện đồ ăn thì tớ không mắng cậu nữa hay sao?”Ninh Mông: “Có phải lâu lắm rồi không ăn trái cây không nhở?”Cao Thiến: “…”Đúng là đáng ghét, nhưng mà cô ấy lại rất thích cái kiểu nói chuyện này đấy.Buổi tối hôm đó, Cao Thiến và Ninh Mông xem lại tất cả bài đăng cứu trợ trên diễn đàn.“Mặc dù có nhà xe thì chúng ta có thể đi đến những nơi xa một chút, nhưng khu vực này không có con đường khác, bắt buộc phải đi vòng qua một khu phố cũ.

Nếu xuất hiện zombie theo đàn, nếu chúng ta bị mắc kẹt thì quá nguy hiểm.” Cao Thiến phân tích nói.”Cũng không phải hướng này, chưa có đội cứu viện nào thăm dò qua nơi này nên nó là khu vực không xác định, không ai biết có thứ gì bên trong cả.” Cao Thiến vừa nói vừa dùng bút vẽ lên bản đồ.“Cậu thấy nhiệm vụ này thế nào?” Ninh Mông chỉ vào nhiệm vụ nào đó hỏi.Cao Thiến nhìn thoáng qua.[Xin giúp đỡ! Nhà tôi ở tầng 1 tòa 3 Kim Sắc Gia Viên, nguồn nước gần nhà tôi bị ô nhiễm, tôi cần nước sạch gấp! Sẽ có hậu tạ!]Nhóm dịch: Nhà YooAhin.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.