Năm Ấy Ở Ký Túc Xá

Chương 74



Ngoài trời dạo này rất lạnh , đặc biệt là về đêm nếu ai sức khỏe yếu ớt ra đường không mặc áo khoác chắc chắn sẽ nhiễm lạnh .
Trạch Dương đứng trong tiệm thuốc tây chờ người bán lấy thuốc , anh nhìn ra ngoài đường ai ai cũng mặc áo khoác dầy cộm bên người mới bợt nhớ đến cả buổi hôm nay trên trường hình như cậu bạn nhỏ chẳng mang áo khoác theo .
Thuốc của cậu đây Cô gái khoảng 25 tuổi đưa túi thuốc cho anh .
Trạch Dương cầm lấy túi thuốc buột miệng hỏi Chị ơi mấy người da trắng như bạch tạng thì có dễ cảm lạnh không nhỉ?
Chị gái kia đeo khẩu trang , đưa mắt nhìn cậu đáp Tuỳ người thôi , đa số đều dễ bị bệnh nhưng cũng có vài người da trắng nhưng rất khỏe
Trạch Dương gật đầu Ờ được cảm ơn chị
Anh về ký túc xá , trên tay còn cầm túi thuốc vừa mở cửa phòng ra.

Trong phòng tối mịt , cậu bạn nhỏ nằm trên giường có lẽ ngủ rồi vì chẳng thấy ánh sáng từ điện thoại .
Trạch Dương lôi túi thuốc ra rồi cầm lấy cánh tay cậu ở trong chăn ra ngoài bôi thuốc hết hai cánh tay
Bạch Tuấn Minh ngoan ngoãn ngủ trên giường , gương mặt lại rất dễ coi hơn khi tỉnh rất nhiều .

Trạch Dương Lông mi dài thật
……
Vừa mới sáng sớm Trạch Dương liền đau não với cái tin đồn trên trang đầu của trường.

Một tài khoản nữ đăng tải đoạn video anh và Tô Vũ Tuần ôm nhau lúc diễn kịch , dưới bình luận toàn là những đứa nói đẹp đôi rồi đẩy thuyền , có cả mấy đứa trong lớp 11-7 nói thường ngày hai người rất thân .
Cái quái gì vậy không biết
Triệu Sở Nhi đưa muỗi hoành thánh vào miệng vừa đáp Có cần tớ nhờ người xoá bài giúp cậu không?
Trạch Dương nheo mày xua xua tay Không cần , phiền c.h.ế.t đi được
Bạch Tuấn Minh ngồi đối diện nhìn vào màng hình điện của mình toàn là những bình luận ghép đôi của bài viết ….
//Không cần xoá bài sao…//
Trạch Dương bỏ đũa xuống , tâm trạng không tốt nên chẳng còn hứng ăn nữa Các cậu ăn đi , tớ vào lớp trước
Nói xong anh liền đứng dậy quay đầu bỏ đi ra khỏi phòng căn tin .
Bạch Tuấn Minh nhìn bát hoành thánh của mình rồi cũng bỏ đũa xuống cất giọng Tớ ăn no rồi , lên lớp trước nha
Cậu đứng dậy đưa tay xách cặp của mình đeo lên một bên vai rồi chạy đi mất .
Vương Âu Lỗi Sáng nay sao vậy nhỉ , ai cũng bỏ mứa không ăn hết
….
Bạch Tuấn Minh đi một mình trên hành lang nhiều người ồn ào , nhưng cậu dường như chẳng hề nghe được tiếng động nào xung quanh cả , như một mình lạc vào thế giới riêng đưa mắt nhìn bước chân của mình .
Trạch Dương không muốn xoá bài , tại sao? là thật sự cậu ta thấy phiền phức hay do tin đồn đúng với ý muốn của cậu ta?
Mãi thất thần đi Bạch Tuấn Minh liền đụng phải người khác , cả hai đồng thanh la một tiếng Aaa ngã nhào ra đất.

Bạch Tuấn Minh đau lưng nheo mắt nhìn người đối diện …..

Mộc Hiểu Linh?
//Sáng sớm xui thế không biết//
Cậu đứng dậy đưa tay đỡ Mộc Hiểu Linh lên Xin lỗi , không sao chứ
Mộc Hiểu Linh vừa đứng dậy liền mếu máo Cậu quá đáng thật , cậu đẩy tớ làm gì chứ
Bạch Tuấn Minh ngớ người mở to mắt Tôi đẩy cậu lúc nào ….
Sao vậy Trạch Dương đột nhiên ở đâu bây xuống sau lưng cất giọng cắt ngang làm cậu giật mình thót tim .
Vừa thấy Trạch Dương , Mộc Hiểu Linh liền mếu máo hơn Trạch Dương cậu ấy bơ tớ còn đẩy tớ ngã huhu
Trạch Dương nghe xong đưa mắt nhìn đầu gối của Mộc Hiểu Linh bị chầy rồi lại nhìn Bạch Tuấn Minh cất giọng hỏi Cậu đẩy cậu ấy à
Bạch Tuấn Minh ấp úng Tôi…tôi không nhìn đường nên đụng phải cậu ta chứ không đẩy cậu ta
Mộc Hiểu Linh đứng cạnh liền phản bác Cậu nói dối rõ ràng tớ gọi cậu tận bốn lần nhưng cậu cứ nhìn dưới đất rồi còn đi ngang đẩy vai tớ nữa
Cậu trợn tròn mắt ngạc nhiên , Mộc Hiểu Linh có gọi mình sao? sao cậu không nghe thấy chứ .
Trạch Dương lại gần Mộc Hiểu Linh cầm cánh tay cô vừa nhìn cậu cất giọng trầm .
Mộc Hiểu Linh chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi , cậu bơ cậu ấy làm gì? còn đẩy người ta , cái tính cách ngang ngược này của cậu ai mà chịu làm bạn chứ
Bạch Tuấn Minh ….!Trong phút chốc cổ họng cậu nghẹn cứng .
Tức c.h.ế.t ông đây rồi , vô tình đụng phải giờ thành đẩy người ta luôn rồi .

Cậu đưa mắt nhìn tay Trạch Dương đang cầm lấy cánh tay Mộc Hiểu Linh rồi lại nhớ đến bài viết ầm ĩ lúc sáng.

Trong lòng có chút hụt hẫng vừa tức giận .
Đúng rồi tôi đẩy đó thì sao? tôi cần cậu làm bạn chắc , vừa sáng ra liền ân ái hai ba người trước mặt ông đây .
Chướng mắt!!!
Nói xong cậu liếc anh một cái rồi trực tiếp đi ngang lướt qua hai ngày .
Trạch Dương quay đầu nhìn bóng lưng xù lông kia khó hiểu //Ân ái hai ba người? cậu ấy nói cái quái quỷ gì vậy//
Mộc Hiểu Linh đứng cạnh nhỏ giọng cất lên Trạch Dương cậu đừng giận cậu ấy
Kệ cậu ta đi , dù sao cũng giận mấy hôm là hết thôi , tớ đưa cậu đến phòng y tế
Mộc Hiểu Linh mỉm cười gật đầu Ừm được


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.