Gió Trong Sớm Bình Minh

Chương 26



Sáng hôm sau họ rời Kaikoura rồi xuất phát đến Tekapo, đi đến điểm du lịch nổi tiếng của New Zealand.
Ánh mặt trời chưa lên hẳn, chiếc RV cũng không quấy rầy bất luận kẻ nào, nhanh chóng rời khỏi bờ biển xanh biếc, đi trên quốc lộ 1 nổi tiếng ở Đảo Nam.
Thẩm Phong Lai mở hé cửa sổ, để gió thổi vào mặt Lâm Xuất
Lâm Xuất còn hơi buồn ngủ, nhưng vẫn nhất quyết ngồi vào ghế phụ.

Anh há miệng ngáp một cái, cầm điện thoại lên thấy trên đó có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, uể oải kiểm tra rồi trả lời từng tin nhắn.
Thẩm Phong Lai duỗi tay sờ trán anh, nói: “Khó chịu lắm không? Nếu buồn ngủ thì ra phía sau ngủ tiếp, không thì xem phim.”
“Em nào yếu ớt vậy?” Lâm Xuất lắc đầu, “Em không muốn xem phim, em chỉ muốn ở cùng với anh.”
Thẩm Phong Lai chưa kịp nói gì, thì đã nghe tiếng Zart nũng nịu vì bị làm lơ, cái đầu to đầy lông của nó lọt qua khe hở của ghế xe, khăng khăng tựa vào cánh tay của Lâm Xuất.
Lâm Xuất đang trả lời tin nhắn, lại bị Zart níu tay, ngón tay vô tình chọt vào tin nhắn giọng nói.
Giọng cô bé hoạt bát tươi sáng được phát ra, “Anh ơi”, “Anh à”, lải nhải, vang vọng trong xe.
Lâm Xuất có hơi xấu hổ, vội vàng tắt điện thoại đi, nhìn Thẩm Phong Lai.
Thẩm Phong Lai cười nói: “Chessie lớn rồi.”
Francesca là em gái cùng mẹ khác cha của Lâm Xuất, tên tiếng Trung là Lâm Hy, năm nay vừa tròn 16 tuổi, rất thân thiết với Lâm Xuất.

Thẩm Phong Lai vẫn luôn biết chuyện đó.
Lâm Xuất gật đầu, “Một con bé ngốc, cả Orsini và mẹ Lâm đều muốn em ấy học opera.

Nhưng con bé không muốn, tự mình chuyển sang ngành soạn nhạc chuyên nghiệp, thiếu chút nữa khiến cha con bé lên cơn đau tim.”
Thẩm Phong Lai nhớ tới mấy tiếng anh ơi anh à vừa rồi, nói: “Đúng là có tiềm lực của giọng nữ cao.”
Lâm Xuất cười ra tiếng, vừa vuốt đầu Zart vừa mở khung chat em gái ra, nhìn mấy file cô bé gửi tới, đều là mấy bài hát mới viết xong, lòng không yên tâm, muốn nhờ Lâm Xuất sửa giúp.
Tuy nói âm nhạc tương thông, nhưng Lâm Xuất lại không có kinh nghiệm sáng tác.

Cha dượng của anh, ông Orsini, là một nhà soạn nhạc nổi tiếng, kinh nghiệm về mảng này tốt hơn Lâm Xuất rất nhiều.

Đáng tiếc hai cha con này còn đang giận dỗi, không ai chịu cúi đầu trước ai.
Lâm Xuất lưu file nhạc, hứa sẽ sẽ chơi “bản nhạc được sáng tác bằng cả trái tim” của cô bé, rồi hứa sẽ mang quà từ New Zealand về, lúc này mới đặt di động xuống.
Trong xe vang lên tiếng âm trầm đan xen giữa giây nhạc và ống đồng, giai điệu tối nghĩa khó hiểu, hợp âm kì lạ không rõ, mười hai nửa cung được chia đều, vô tình duy trì sự cân bằng vi diệu.
Lâm Xuất cau mày lắng nghe một lúc lâu, sau đó kinh ngạc nhìn Thẩm Phong Lai, “Không phải chứ Thẩm Phong Lai, anh có thể nghe Bach khi lái xe, nhưng sao anh lại nghe Schoenberg?”
“Schoenberg không được sao?” Thẩm Phong Lai hỏi.
“Nghe không hiểu.” Lâm Xuất suy nghĩ một lát, thành thật trả lời.
Thẩm Phong Lai phá lên cười, “Em nói em nghe không hiểu, sẽ khiến nhiều người bất ngờ lắm đấy?”
“Em cũng không thể giả vờ hiểu mà anh,” Lâm Xuất nhớ tới người nhà, nhỏ giọng nói, “Vốn dĩ diễn tấu với soạn nhạc là hai việc khác nhau, mà sáng tác atonality lại ở một tầng cao khác.

Orsini cũng thích Schoenberg.”
(Atonality: Nhạc Vô điệu tính)
“Atonality có hơi khó giải thích thật.

Nhưng anh nghĩ rằng, không có quy luật, không chú giải, giai điệu lộn xộn, ở một mức độ nào đó sẽ thú vị hơn những bản nhạc cổ điển có quy tắc và nghiêm ngặt.” Nói tới đây, Thẩm Phong Lai dừng lại một lúc, nói cách khác, “Có lẽ giống như cuộc sống vậy, đầy rẫy những yếu tố không lý tưởng và không chắc chắn.”
Lâm Xuất “Dạ” một tiếng, hiểu ý của y, “Không đủ dễ nghe động lòng người, nhưng lại chân thật mất trận tự, đầy tính nghệ thuật đúng không?”
Thẩm Phong Lai gật đầu, nói: “Nếu nói giọng điệu là điểm nổi bật của cuộc sống, vui vẻ, đau khổ, tình yêu, lãng mạn…!Vậy Atonality là những đều bị lãng quên và vô nghĩa trong cuộc sống.

Không có sự phân biệt giữa hai điều này, đôi khi anh còn cảm thấy Atonality là bản chất của cuộc sống.”
Nghe lời giải thích hợp lý của y, Lâm Xuất sửng sốt một lúc, đặt điện thoại xuống, nhìn sườn mặt của Thẩm Phong Lai rồi im lặng.
Thẩm Phong Lai chú ý đến ánh mắt của Lâm Xuất, “Sao vậy?”
Lâm Xuất lắc đầu.

Trong vô thức, đầu anh hiện lên hình ảnh thiếu niên Thẩm Phong Lai nói chuyện về âm nhạc với mình.

Lâm Xuất không thích soạn nhạc, nhưng năm đó Thẩm Phong Lai lại rất thích.

Y viết rất nhiều hợp âm nhỏ xinh, để chơi đàn với Lâm Xuất.
Những giai điệu đó tựa như bản thân y, kiêu ngạo, hoa lệ, lạ thường và tràn ngập hơi thở thiên tài.

Trực giác mách bảo Lâm Xuất, khi đó Thẩm Phong Lai không thưởng thức được Schoenberg.
Không biết tại sao, Lâm Xuất cảm thấy hơi khó chịu.
“Nhưng em nói đúng, Schoenberg không thích hợp để nghe khi lái xe.” Giọng điệu Thẩm Phong Lai thả lỏng, thản nhiên nói, “Đổi đĩa khác đi, em tự chọn, Chopin hay Tchaikovsky?”
“Không cần, cứ nghe bài này đi.” Lâm Xuất mở miệng ngăn cản y, “Em đổi ý rồi, atonality khá tốt, em muốn nghe cho xong.”

Sau hơn một giờ lái xe, bọn họ đã hoàn toàn rời khỏi thành phố và dòng người đông đúc, khung cảnh bên ngoài cửa sổ cũng dần thay đổi.

Dưới bầu trời quang đãng, đồng bằng rộng lớn đan xen với các cánh rừng rậm rạp, những hồ nước rộng lớn trong xanh khác hoàn toàn với Đảo Bắc cũng xuất hiện trước mắt, đẹp đến mức rung động lòng người.
Cuối quốc lộ, dãy núi Southern Alps in bóng hùng vĩ dưới ánh nắng.

Đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, phản chiếu ánh sáng rực rỡ ngàn năm không đổi.
Chẳng mấy chốc, biểu tượng “Church of the Good Shepher” xuất hiện trong tầm mắt Lâm Xuất.

Nhà thờ này nổi tiếng với cấu trúc bằng gỗ và đá cũng như phong cảnh xinh đẹp, là một địa danh nổi bật ở Đảo Nam của New Zealand và cũng là điểm đến hôm nay của bọn họ.
Tương truyền trên đỉnh núi Cook có một thánh địa, băng trên đỉnh núi tan chảy vào hồ Tekapo dưới chân núi, cũng mang theo phúc lành của thần linh giáng xuống thế gian, tạo thành màu xanh sữa huyền bí duy nhất trên thế giới này.
Bọn họ ở trong một ngôi nhà nghỉ nhỏ bên bờ hồ Tekapo, ngôi nhà không lớn, chỉ có một tầng, nhưng bên ngoài cửa kính sát đất là mặt nước hồ đẹp mê hồn, không cần bật đèn cũng đã có ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ hồ nước, như nhuộm màu xanh ngọc nhạt cho bức tường, mặt bàn và đồ nội thất.
Thẩm Phong Lai đậu xe ở bãi đất trong bên hồ, mở cửa xe, chiếc RV lập tức trở thành phòng chơi piano riêng của Lâm Xuất.
Trước một khung cảnh như vậy, ngay cả Lâm Xuất cũng không có ý định chơi piano.

Anh chỉ ngồi tập vài đoạn Chopin, sau đó kéo Thẩm Phong Lai đi loanh quanh bên hồ để chụp ảnh.

Hai người lang thang dọc theo hồ, nghiên cứu màu sắc bí ẩn của hồ và những bông hoa lupin chưa nở.
“Đẹp quá, còn đẹp hơn cả những bức ảnh trên mạng.” Lâm Xuất hít sâu một hơi, cảm thán nói, “Nó khiến con người ta nghĩ đến vườn Eden, và thế giới thần tiên, em muốn sống cả đời ở đây.”
Giờ phút này, Lâm Xuất phải thừa nhận những gì Tống Đường đã nói, rằng việc đi du lịch thực sự có thể khiến con người thư giãn, khiến tâm trạng cũng dần tốt hơn.

Anh bỗng nhiên quay đầu lại hỏi Thẩm Phong Lai: “Ở gần Tekapo không thể trồng nho sao?”
Thẩm Phong Lai bị câu nói của anh làm cho nghẹn lời, suy nghĩ một lúc mới trả lời: “Hình như anh chưa nghe ở gần đây có vườn nho, sao lại hỏi vậy?”
Lâm Xuất quay đầu nhìn y, đôi mắt dưới ánh mặt trời lập loè ánh sáng, “Chờ sau này già đi, chúng ta có thể cùng nhau trồng nho ở đây.”
Nghe vậy, Thẩm Phong Lai nhìn anh, trên mặt không có nhiều biểu cảm, nhưng ánh mắt lại khẽ động.
Lâm Xuất nhìn y, sau đó nói một câu khiến anh nghĩ thôi cũng cảm thấy xấu hổ: “Nhưng em nói trước, em không biết gì cả, chỉ có thể chi tiền thôi đấy.”
Thẩm Phong Lai nghe anh nói vậy thì bật cười.
Lâm Xuất đỏ mặt, không vui nói: “Sao anh lại cười? Lúc này không phải nên dỗ em, để em đầu tư nhiều tiền hơn sao? Thẩm Phong Lai, em rất giàu, anh không tin à?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Phượng Lai vẫn không thay đổi, “Sao lại không? Anh chỉ đang nghĩ, nhất định phải tìm một nơi tốt để xây dựng vườn nho đẹp nhất thế giới, nếu không làm sao có thể giữ được em, đại gia có một không hai đây?”
“Gì mà đại với chả gia, khó nghe lắm.” Lâm Xuất vẫn cảm thấy không hài lòng, “Cho dù em không biết gì, thì em vẫn được coi là đối tác mà đúng không?”
“Ai dám nói không đâu?” Thẩm Phong Lai nhẹ nhàng cầm tay Lâm Xuất, cúi đầu nhìn ngón tay thon dài xinh đẹp, tựa hồ nhìn mãi không chán.
Một lát sau, y nói với giọng mà chỉ hai người họ có thể nghe thấy: “Em xem, đôi tay này của em sinh ra vì âm nhạc.

Tiểu Xuất, em chỉ cần tập trung vào diễn tấu piano thôi, thế là đủ rồi.”
Lâm Xuất cảm nhận được bàn tay khô ráo mà ấm áp của Thẩm Phong Lai, nhưng bàn tay mình lại đổ lớp mồ hơi mỏng.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt Thẩm Phong Lai, lông mi theo hô hấp mà rung lên.

Anh nói: “Đến lúc đó em chỉ phụ trách đánh đàn cho anh nghe, anh chịu không?”
“Vâng, để anh tính xem, cổ phần vườn nho, chắc cũng giá trị bằng Mazeppa, em xem được không?” Thẩm Phong Lai hỏi ngược lại.
“Mazeppa có khó gì đâu,” Lâm Xuất “Hừ” một tiếng, mạnh dạn nói: “Ngày nào em cũng chơi cho anh nghe.”
“Có chí hướng vậy à?” Thẩm Phong Lai kinh ngạc chớp mắt.

— Là Tác phẩm khó chơi nhất trên thế giới, bản Concerto piano số 3 của Rachmaninoff cực kỳ khó về mặt kỹ thuật, màu sắc âm nhạc to lớn nặng nề, là một trong những khúc mà các nghệ sĩ piano muốn thử thách trong suốt cuộc đời của họ.
Năm Lâm Xuất mười tám tuổi, no 2 được xem là tác phẩm tiêu biểu của anh, nhưng anh lại chậm chạp không diễn tấu no 3 trước công chúng.

Bởi ngoài độ khó, no 3 còn đòi hỏi tinh thần và thể lực cực kỳ bền bỉ.

Các nhà phê bình âm nhạc coi thể lực để diễn tấu khúc này ngang cỡ xúc mười tấn than, thậm chí chính Rachmaninoff còn gọi nó là “tác phẩm của voi”.
Thẩm Phong Lai lắc đầu nói: “Xem ra từ hôm nay trở đi, anh phải nuôi em béo lên mới được.”
Lâm Xuất nhìn gương mặt anh tuấn dưới ánh nắng mặt trời, tim đập thình thịch, cười nói: “Mỗi người chơi một nửa, nhạc chương thứ ba giao cho anh, giống như hồi nhỏ vậy.”
Thẩm Phong Lai không nói gì, chỉ mỉm cười rũ tầm mắt xuống, cầm tay Lâm Xuất.
Lâm Xuất còn muốn nói gì đó, Thẩm Phong Lai lại đột nhiên trở tay, vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh, khiến anh kêu lên một tiếng, sau đó mở miệng nói: “Nói bao nhiêu lần rồi, gió lớn hanh khô, đừng quên bôi kem dưỡng da.”
Lâm Xuất cười, cong môi nói: “Anh bôi giúp em đi.”

Tác giả có chuyện muốn nói:
Chú thích: (Phần chú thích đôi lúc mình sẽ lượt bỏ và thêm thắt)
[1] Arnold Schoenberg là nhà soạn nhạc, nhà lý thuyết âm nhạc, nhạc trưởng, nhà sư phạm người Mỹ gốc Áo.
Trong giai đoạn sáng tác đầu tiên trong cuộc đời (1897-1907), Schoenberg là một trong những nhạc sĩ lãng mạn cuối thế kỷ XIX (cuối thời kỳ Lãng Mạn).

Từ 1908-1921, ông chuyển sang thứ âm nhạc vô điệu tính, hoàn thiện cơ sở lý thuyết cho âm nhạc 12 cung; Schoenberg thuộc trường phái biểu hiện.

Từ năm 1922 đến 1951, ông đưa ra hệ thống 12 cung thay cho hệ thống điệu tính.

Đó là cơ sở để rất nhiều nhà soạn nhạc thế kỷ XX có những tìm tòi mới mẻ.
[2] Francesca là tên một bạn học người Anh của tôi, và Chessie là biệt danh.

Tôi thấy cách phát âm của cái tên này thực sự rất hay và cũng phù hợp với thói quen đặt tên con gái của các gia đình nghệ sĩ người Anh nên tôi đã sử dụng.
[3] Southern Alps: Đảo Nam của New Zealand cũng có một dãy Alps, để phân biệt với dãy Alps ở châu Âu, người ta gọi là Southern Alps.
[3] Mazeppa: một trong mười hai siêu kỹ năng của Liszt..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.