Gió Trong Sớm Bình Minh

Chương 22



Hôm đó bọn họ di chuyển trên biển khoảng bốn năm giờ.
Mãi sau này Lâm Xuất mới biết du thuyền của Hawke được trang bị thiết bị định vị, có thể nhanh chóng theo dõi vị trí của cá voi và cá heo.
Bọn họ đã gặp một đàn cá nhà táng hùng vĩ, cũng như nhiều thuyền ngắm cá voi chuyên nghiệp lớn nhỏ khởi hành từ Kaikoura.

Những người lái tàu quen biết nhau, rồi cùng tạo thành một đội tàu, đi theo sau đàn cá voi.
Nước do con cá voi khổng lồ phun lên phản chiếu ánh cầu vồng, chiếc đuôi cá mạnh mẽ đung đưa trên vùng biển ở nơi giao nhau giữa xanh đậm và xanh nhạt, đẩy đi những con sóng như ngọn đồi trên mặt biển.
Một số con cá heo đang bơi dần về phía thuyền của bọn họ.

Chúng lần lượt nhảy lên khỏi mặt nước một cách tự do thoải mái, rồi lại chìm xuống làn nước trong xanh.
Con tàu bị xóc nảy dữ dội trong sóng, và những tiếng kêu phấn khích liên tục nổ ra trên thuyền ngắm cá voi.
Hoàn cảnh như vậy đủ để khiến con người cởi mở hơn, Lâm Xuất cũng không ngoại lệ.

Anh đi tới đuôi du thuyền, kéo tay vịn rồi đi xuống các bậc thang để quan sát kỹ hơn những đàn cá nhỏ và sứa dưới biển.

Nhìn chúng nó trôi theo dòng nước, lang thang từ dưới thuyền ra biển sâu vô tận, dường như anh cũng đã mang những muộn phiền nhỏ như hạt bụi của mình về một nơi xa xăm.

Khi họ đến Kaikoura thì đã quá trưa.

Bến tàu Kaikoura nối liền với khu bảo tồn động vật biển rộng lớn, từ xa là có thể nhìn thấy đàn hải cẩu đang thong thả nằm ngửa cái bụng tròn xoe dưới nắng.
Lâm Xuất cảm thấy mới lạ, liền dứt khoát tìm một vị trí dưới bóng râm ngồi xuống.

Anh thả Zart ra, để nó chạy theo bầy chim hải âu đang bay cao trên bãi biển, thỉnh thoảng mang về chiếc vỏ ốc biển khổng lồ đặt dưới chân Lâm Xuất.
Là một điểm đến phổ biến ở New Zealand, Kaikoura náo nhiệt hơn nhiều so với Wairarapa và có nhiều khuôn mặt với nhiều màu da khác nhau.

Lâm Xuất để ý có một vài thanh niên nam nữ trên bến tàu đang chụp ảnh mình bằng điện thoại di động, anh liền vô thức rụt cổ lại.
Thẩm Phong Lai từ bên kia đường trở về, đặt đĩa trong tay lên ghế Lâm Xuất.
Lâm Xuất hơi bất an, nói: “Có người chụp em.”
Thẩm Phong Lai không quay đầu nhìn, “Có cần anh đi nói với bọn họ không?”
Lâm Xuất vừa định nói gì đó, thì đã thấy đối phương cất điện thoại, ngồi xuống bãi cát ven biển, không tiến lên làm phiền.
“Không cần.” Lâm Xuất bỗng phát hiện phản ứng của mình rất buồn cười, thế là ngồi ngay ngắn nói, “Chụp thì chụp, chẳng sao cả.

Chỉ là bạn bè đi du lịch với nhau, lộ ra ngoài cũng không sao.”
Thật ra suy nghĩ kĩ cẩn thận, hầu hết các nghệ sĩ âm nhạc sẽ không quan tâm đến những thứ này.

Ví dụ như nghệ sĩ violin Kỳ Tư Niên, y cũng có hợp đồng quản lý, nhưng ngoại trừ các hoạt động liên quan đến âm nhạc cổ điển ra, thì rất ít khi xuất hiện trước công chúng.
Chỉ là đàn piano không nằm trong quy định của dàn nhạc cổ điển, Lâm Xuất ra mắt với tư cách là một nghệ sĩ piano độc lập, hướng phát triển của anh chưa bao giờ giới hạn trong giới âm nhạc cổ điển.

Anh đã quay quảng cáo, xuất hiện trong các chương trình tạp kỹ, thậm chí còn nhiều lần tham gia thu âm các bản nhạc phim của Hollywood, lượng người hâm mộ trên mạng xã hội có thể so sánh với các ngôi sao nổi tiếng, anh là một “ngôi sao nghệ sĩ âm nhạc” xuất chúng.
Theo thời gian, anh đã quen với cuộc sống đeo kính râm và đội mũ.
So với Kỳ Tư Niên, âm nhạc của anh không còn đơn thuần nữa.
Đúng lúc này, Thẩm Phong Lai đặt một chén canh bí ngô ấm trước mặt Lâm Xuất, nói: “Sợ em say sóng dạ dày khó chịu, nên anh gọi cái này cho em, uống một chút đi.”
Lâm Xuất ngoan ngoãn bưng bát lên, cảm thấy còn nóng, nhưng cũng không đặt xuống, im lặng uống một ngụm.
Trên đĩa là tôm hùm nướng tươi ngon vô cùng, không nêm gia vị quá nhiều, chỉ rắc một ít mùi tây xanh lá lên bề mặt để trang trí, khi cắm dao dĩa vào, phần thịt tôm hùm trắng mềm sẽ chảy ra nước trong, đây là cách làm điển hình ở New Zealand.
Mùi thơm hấp dẫn của tôm hùm từ từ tỏa ra, Lâm Xuất nhịn không được rướn người lên ngửi: “Mùi thơm quá.”
“Thứ nổi tiếng nhất ở Kaikoura chính là tôm hùm.” Thẩm Phong Lai đưa dao nĩa cho anh, “Em nếm thử đi.”
Ở đây không có bàn, xung quanh có rất nhiều du khách cầm trên tay những chiếc đĩa giống nhau, trực tiếp ngồi trên bờ biển nếm thử đồ ăn.
Lâm Xuất “Dạ” một tiếng, tiếp nhận dao nĩa, gắp thịt tôm hùm đưa lên miệng, cảm thấy thịt mềm đầy đặn không thể tả, trong miệng tràn ngập hương thơm tươi mát của biển cả.

Anh nhìn Thẩm Phong Lai với vẻ mặt ngạc nhiên: “Ăn ngon thật.”
“Thật không?” Thẩm Phong Lai cười to, “Mấy năm trước anh đã suy nghĩ, nếu có cơ hội, anh nhất định sẽ dẫn em đến Kaikoura nếm thử tôm hùm ở đây, anh nhớ lúc đó cửa hàng này vẫn còn là một chiếc xe jeep nhỏ lưu động, bây giờ đã trở thành một cửa hàng nổi tiếng.”
Lâm Xuất nhìn sang bên kia đường, thấy cửa hàng vẫn còn mở trong một chiếc xe, nhưng nó đã được thay thế bằng một chiếc xe buýt cải tiến.

Chủ cửa hàng là một cặp vợ chồng trung niên, họ đang nói cười, có vẻ tâm trạng rất vui vẻ.

Khách hàng chọn tôm hùm ở đuôi xe, nướng xong sẽ bày ra ngoài cửa sổ phía trước.
Toàn bộ thân xe được sơn màu trời xanh mây trắng, bắt mắt nhất là mô hình con tôm hùm khổng lồ nằm trên nóc xe, có vẻ như được ông chủ thiết kế rất công phu, giống hệt con tôm hùm trên đĩa.
Ánh nắng giữa trưa chiếu sáng tất cả mọi thứ, hắt bóng lên mặt đất, con tôm hùm lớn được kéo ra thành hình thù đáng yêu, khách hàng xếp hàng dưới cái bóng này.

Những con chim biển đi đi lại lại gần đám đông, háo hức chờ thức ăn rơi xuống, thỉnh thoảng chúng lại ríu rít theo tiếng sóng vỗ rì rào.
Con người ở đây đều thoải cả về thể xác lẫn tinh thần, thần kinh của Lâm Xuất cũng bắt thấy sung sướng và nhẹ nhõm.

Anh đặt dao nĩa xuống, trực tiếp dùng tay bóc vỏ tôm hùm.
“Ăn ngon thật luôn ý.” Anh lại nói.
Thẩm Phong Lai ngồi bên cạnh anh, bóc vỏ tôm hùm trước mặt mình ra, bỏ vào dĩa Lâm Xuất.
Đối với đôi chân dài của Thẩm Phong Lai, cái ghế kia có hơi lùn, y thì lại tỏ vẻ không sao cả, “Nếu ông chủ biết được lời khen của em, chắc chắn sẽ rất vui vẻ, nói không chừng còn muốn xin chữ kí của em.

Em xem, ông ấy còn cố ý treo bảng chữ kí dưới biển hiệu, trên đó đều là chữ kí của của ngôi sao và chính trị gia.”
Lâm Xuất nửa tin nửa ngờ hỏi: “Anh có chắc…!Ông chủ đó biết em là ai không?”
Thẩm Phong Lai ngẫm nghĩ một lúc, không khỏi bật cười: “Không chắc.

Anh nghe nói ông chủ chơi nhạc đồng quê của Tom McGraw.”
Lâm Xuất vừa nhai vừa nuốt miếng thịt tôm trong miệng, cố làm ra vẻ mặt không vui, “Nửa năm trước em còn gặp Tom McGraw, cậu ta muốn hợp tác mà em không đồng ý đây này.”
Thẩm Phong Lai vừa nghe lời này liền nở nụ cười, “Thế bây giờ anh sẽ đi nói với ông chủ, nói là bạn cháu muốn ký tên cho chú, ký thật to, không cho phép chú không cần, bởi vì Tom McGraw yêu thích của chú rất thích em ấy.” Nói xong, y buông đồ trong tay xuống muốn đi về phía bên kia đường.

“Này!” Lâm Xuất biết y đang nói đùa, nhưng vẫn bị doạ sợ, đưa tay kéo y.
Thẩm Phong Lai nhanh chóng lùi lại một bước, né tránh, “Tay đầy dầu.”
“Đây không phải do anh bảo em ăn tôm hùm à?” Lâm Xuất cau mày quát: “Bệnh sạch sẽ của anh sao nhiều năm mà chưa lành nữa.”
Thẩm Phong Lai cười nói: “Biết còn không mau thu tay lại.”
Lâm Xuất thấy y cười, cảm thấy không phục, bỗng nhiên muốn đùa giỡn, muốn dùng ngón tay dính dầu sờ mặt Thẩm Phong Lai, “Em không thu, dầu này, em muốn chia cho anh.”
Thẩm Phong Lai thốt ra một tiếng “này” ngắn ngủi, liền không trốn nữa, y nắm lấy cánh tay Lâm Xuất, muốn chùi lên áo quần của anh.
Hai người như hai đứa trẻ chơi đùa với nhau, Lâm Xuất cười lớn, vòng qua ghế chạy về phía biển, cố gắng tránh bàn tay của Thẩm Phong Lai.
Hơi nước bên bờ biển làm ướt mặt đất, anh chạy mới hai bước đã chìm vào trong cát, sau đó hô lên một tiếng, ngã nhào về phía trước.
Thẩm Phong Lai xông tới ôm lấy cơ thể anh, nhưng đúng lúc này, bàn tay đầy dầu mỡ của Lâm Xuất lập tức nắm lấy vạt áo y, để lại hai dấu tay thật to.
“…” Thẩm Phong Lai bất đắc dĩ nhìn anh, như chấp nhận số mệnh giơ hai tay lên, làm động tác đầu hàng, “Master Lin, em còn chơi cả trò này cơ đấy.”
Lâm Xuất cười muốn xỉu, thở hổn hển, mông ngã xuống, dứt khoát ngồi dưới đất, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý nhìn y.
“Có tác dụng với anh là được.”
——————–
Chú thích:
[1] Ngắm cá voi: New Zealand là một trong những địa điểm ngắm cá voi tốt nhất trên thế giới, dòng hải lưu lạnh từ phía nam và dòng hải lưu ấm từ phía bắc gặp nhau ở Kaikoura.

Do đó, tất cả các loại cá voi có thể được nhìn thấy ở nơi này quanh năm, xác suất lên đến 95%.

Tôm hùm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.