Gió Trong Sớm Bình Minh

Chương 14



Lúc Lâm Xuất trở lại tầng một, thời gian đã qua rất lâu.

Trên bàn đặt bánh sandwich đơn giản và salad, Thẩm Phong Lai lại không ở trong phòng bếp.
Từ trong gương tủ rượu, Lâm Xuất nhìn thấy khuôn mặt của mình đỏ bừng bất thường, ngay cả tai cũng ửng hồng.
Rượu uống vừa rồi đang bắt đầu phát huy tác dụng.
Anh cảm thấy đại não của mình như bị cồn ngâm, có hơi choáng váng, nhưng lại không buồn ngủ.

Tư duy vẫn vô cùng tỉnh táo, chỉ là những cảm xúc nhỏ bé kia giống như bị tê liệt, tạm thời lắng xuống.
Trong không khí có mùi nước hoa nhàn nhạt như có như không, là trên người Thẩm Phong Lai.

Đúng lúc này, Lâm Xuất bỗng nghe thấy một giai điệu du dương từ bên ngoài truyền vào, tốc độ chậm rãi, giai điệu trữ tình bi thương không nói nên lời, là một khúc nhạc múa cổ xưa.
Ngay giây đầu tiên Lâm Xuất đã nhận ra đấy là kèn harmonica.
Cho dù cách một cánh cửa, âm sắc của nó vẫn cực kỳ xinh đẹp, giống như trong trí nhớ.

Bass dày dặn mênh mông, cao âm trong suốt dễ nghe, chuyển biến tinh tế lưu loát, không có một tạp âm nào giữa hô hấp và cộng hưởng.
Có tiếng còi ô tô và gió đêm trong đó, giống như thêm rất nhiều những âm thanh trang trí vỡ vụn vào giai điệu, bản ballad vốn duyên dáng bị kéo thành một tiếng thở dài, tất cả đều rải rác trong bóng đêm.
Đầu óc Lâm Xuất trống rỗng.

Anh sững sờ lắng nghe, mất nhiều thời gian mới xác định được bản nhạc – của Bach.
Tác dụng của rượu ngày càng rõ ràng.

Lâm Xuất nghe thấy nhịp tim của mình đan xen thành tiếng trống, anh giơ tay ấn lên ngực, như nhìn thấy thời gian quay trở lại, ngày hôm qua lại xuất hiện, thiếu niên Thẩm Phong Lai ở trước hồ Fogan thổi kèn harmonica.

Y nói với anh: “Điều kỳ diệu của piano là nó đủ để bao dung vạn vật, cho dù hẻo lánh như kèn harmonica, nó cũng có thể phát ra hiệu ứng mười hai điểm trong một bản song ca với piano.

Khối lượng, âm sắc, vẻ ngoài.

Hai nhạc cụ một trời một vực, thậm chí còn đầy mâu thuẫn, nhưng vẫn có thể hợp thành hoà âm tuyệt vời và hài hoà nhất trên thế giới trong tay chúng ta.

Em nói xem, trên thế giới này còn có chuyện gì lãng mạn hơn không?”
Lâm Xuất đã không còn nhớ lúc đó mình trả lời thế nào, nhưng anh vẫn còn nhớ khúc nhạc Thẩm Phong Lai thổi, cũng là bài
Chỉ là phía bên kia của trái đất, gió đêm của Füssen mãi dịu dàng, hồ Fogan vẫn bình lặng từ ngày này qua ngày khác.
Nơi đó chưa bao giờ có một cơn gió mạnh như Nam Bán Cầu, và trong khúc đó cũng chưa bao giờ chứa đựng ý nghĩa đau buồn như vậy.
*
Lại qua một thời gian rất lâu, cửa sau phòng bếp bị mở ra, Thẩm Phong Lai từ bên ngoài đi vào.
Hình như y hút một điếu thuốc, ngón tay còn kẹp tàn thuốc đã tắt, thấy Lâm Xuất nhìn mình chằm chằm, y cười cười cầm hộp thuốc lá trên bài hỏi: “Hút không?”
Lâm Xuất sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

Thẩm Phong Lai vừa đến, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người đã xua đi mùi nước hoa còn sót lại trong không khí.
“Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào?” Lâm Xuất hỏi.
Thẩm Phong Lai tựa vào cửa nhìn anh, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ, “Đã mấy năm rồi.

Có khi buồn bực, sẽ hút hai điếu.”
Lâm Xuất trực tiếp hỏi: “Bây giờ anh rất khó chịu sao?”
Thẩm Phong Lai không trả lời câu hỏi này.

Y đứng bên cửa, hơn nửa khuôn mặt bị bóng đêm che khuất, không thấy rõ nét mặt.
Lâm Xuất lại hỏi: “Là vì em sao?”
Thẩm Phong Lai lập tức phủ nhận, “Sao anh lại khó chịu với em?”
Nói xong, y tiến lên mấy bước, bỏ hộp thuốc lá vè kèn harmonica vào trong ngắn kéo, nhíu mày nhìn về Lâm Xuất, “Tiểu Xuất, sao em không vui vậy? Đau đầu hay khó chịu chỗ nào à?”
Hai mắt Lâm Xuất lập tức đỏ lên, anh cảm thấy rượu đã ăn mòn thần kinh của mình, khiến anh muốn khóc.

Nhưng điều kỳ diệu ở chỗ, đại não vẫn vô cùng tỉnh táo, tỉnh táo đến mức biết có những lời phải mượn men say mới có thể nói ra.
Thế là anh từng bước từng bước đi đến trước mặt Thẩm Phong Lai, nhìn thẳng vào cặp mắt của y, “Rõ ràng anh chưa kết hôn.”
Ánh mắt Thẩm Phong Lai rủ xuống, nhìn lên mặt bàn không một hạt bụi, sau đó thở dài nói: “Vâng.”
Lâm Xuất hỏi: “Vì sao không nói rõ ngay từ đầu?”
Nghe vậy, Thẩm Phong Lai ngước mắt lên nhìn anh.
Bởi vì chứa rượu vang, đèn trong phòng đều rất đặc biệt, ánh sáng hơi tối, mặt Thẩm Phong Lai được dọi lên vừa lập thể vừa thâm thuý.

Y hỏi ngược lại: “Có quan trọng lắm không?”
Lâm Xuất không nhận được câu trả lời như mong muốn, cho nên lại tiến lên một bước, nói: “Điều này rất quan trọng với em.

Không ai biết rõ hơn anh, Thẩm Phong Lai.”
Bởi vì động tác của Lâm Xuất mà khoảng cách của họ rất gần, thậm chí anh còn có thể cảm nhận được nhiệt độ hô hấp của y.
Thẩm Phong Lai cũng nhìn anh, rồi cười.

Y giơ tay lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua hai má Lâm Xuất, giúp anh lau đi vệt nước trên mặt, “Tiểu Xuất, em say rồi.”
“Em không có, em không có say.” Lâm Xuất bướng bỉnh không chịu thừa nhận, “Em rất tỉnh táo.”

Bàn tay Thẩm Phong Lai nhẹ nhàng đặt lên bờ vai Lâm Xuất, giống như dỗ dành đứa trẻ, nói: “Ừ ừ, em không say.”
Ít nhất vào lúc này, Lâm Xuất không muốn y dùng thái độ này đối đãi với mình, thế là nghiêng đầu né tay y, đổi vấn đề khác, “Thẩm Phong Lai, đàn piano của anh ở đâu? Vừa rồi em không nhìn thấy.”
Thẩm Phong Lai hạ tay xuống, chậm rãi mở miệng: “Chỗ này của anh không có piano.”
Lâm Xuất vội vàng hỏi tiếp: “Vì sao?”
“Không vì sao cả.

Bởi vì không dùng được, nên đã không mua.” lần này y trực tiếp trả lời câu hỏi của anh, “Nếu như em muốn đánh piano, ngày mai anh gọi người đưa tới.”
Lâm Xuất lắc đầu.

Anh cảm thấy lòng mình khó chịu không nói nên lời, thực sự không có cách nào chấp nhận câu trả lời này, thế là lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Vì sao?”
Thẩm Phong Lai im lặng trong chốc lát, tiếp theo lại cười một tiếng, một nụ cười không có độ ấm.

Y hỏi: “Rốt cuộc em muốn nghe câu trả lời thế nào?”
Lúc này, tác dụng của rượu đã đạt đến đỉnh điểm, làm cho đầu óc Lâm Xuất choáng váng.

Những nghĩ ngờ dồn nén trong lòng đã lâu không thể kiềm chế được nữa, anh nhìn Thẩm Phong Lai, vẻ mặt xuất hiện sự giận dữ, “Thẩm Phong Lai, rõ ràng anh đã từng nói, chúng ta có thể cùng nhau đứng trên đỉnh cao của nghệ thuật diễn tấu piano, trở thành Chopin và Liszt ở thời đại này.

Không chỉ vậy, chúng ta còn muốn sẽ dùng cả hai cặp tay trên sân khấu lớn nhất để chơi một bản giao hưởng hoành tráng hơn dàn nhạc trăm thành viên, để mọi người biết rằng sức hấp dẫn của đàn piano không chỉ là một nhạc cụ độc tấu, mà còn là một sự hợp tác ăn ý giữa hai cây đàn piano, đủ để rung chuyển tất cả các hình thức âm nhạc hiện có.

Đó là những gì anh nói, anh còn nhớ không?”
Nói xong lời cuối cùng, Lâm Xuất hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén, giọng nói đã hơi nghẹn ngào, “Thẩm Phong Lai, nơi anh ở, sao không có piano?”
Thực ra, điều anh muốn nói còn nhiều hơn thế.

Nhưng dù cho có say đến mức mất đi lí trí, Lâm Xuất cũng sẽ không bao giờ nói với Thẩm Phong Lai biết, ở những ngày đêm anh điên đảo luyện đàn, không biết nóng lạnh, người duy nhất có thể khiến anh kiên trì, chỉ là mộng tưởng trẻ người non dạ bên hồ Fogan.
Đó là mộng tưởng của hai người, quý giá, và cũng nặng nề.
Một mình anh gánh vác rất mệt mỏi.
Nhưng Thẩm Phong Lai vẫn không trả lời anh.

Y nhìn Lâm Xuất thật lâu, mới nhẹ nhàng nói: “Tiểu Xuất, hôm nay chúng ta đừng nói chuyện này nữa được không? Em đang mệt, còn uống rượu, ăn một chút gì đó rồi lên lầu nghỉ ngơi nhé.”
Lâm Xuất không hiểu, anh chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh hơn một nửa, sau đó là cảm giác bất lực thật sâu.
Anh đã gần 50 giờ chưa ngủ đủ giấc, đã không phân biệt được do thiếu ngủ khiến mình bất lực hay thái độ của y khiến anh bất lực như vậy.
“Anh không muốn nói chuyện này, vậy anh muốn nói chuyện gì?” Lâm Xuất thấy đầu mình rất đau, thế là dùng sức vuốt ấn đường, “Muốn nói suy nghĩ của anh đã thay đổi? Hay muốn nói anh thích cuộc sống nông thôn hiện giờ, thích rượu vang, thích kinh doanh, không còn hứng thú đến piano nữa? Em đều có thể nói chuyện với anh.”
Thẩm Phong Lai đột nhiên đưa tay lên, nhẹ nhàng vén phần tóc mái rối bù của Lâm Xuất.

Ánh mắt y tập trung vào đỉnh mắt Lâm Xuất, “Tiểu Xuất, có lẽ em mãi mãi sẽ không hiểu.

Mộng tưởng không phải là điều duy nhất trong cuộc sống, cũng không phải kiên trì là có thể thực hiện được.

Mộng tưởng, tình yêu, linh hồn…!Đối với hầu hết mọi người, đó là hy vọng xa vời của hư vô mờ mịt, mọi người luôn thức dậy từ giấc mơ đẹp, trở lại cuộc sống chân thực của mình.”
Lâm Xuất ngơ ngác nhìn y, cuối cùng lắc đầu, “Em không hiểu.”
Thẩm Phong Lai hững hờ cười một tiếng, tay đặt lên vai Lâm Xuất, “Anh hi vọng em sẽ không bao giờ hiểu những điều này.”
——————–
Chú thích:
[1]Siciliano: Nhạc múa Siciliano, tác phẩm âm nhạc của C.

P.

E.

Bach
[2] Harmonica: Hiện kèn harmonica có rất nhiều loại harmonica, chỉ riêng độc tấu đã có harmonica âm phức, blues harmonica, chromatic harmonica.
[3] Chopin và Liszt: Cả hai đều là nghệ sĩ piano nổi tiếng..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.