Gió Trong Sớm Bình Minh

Chương 12



Chắc là do tinh thần được được thả lỏng, chỉ mấy phút ngắn ngủi mà Lâm Xuất cũng có thể tựa vào cửa kính híp mắt lại.
Trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, Thẩm Phong Lai vỗ bả vai anh, anh giật mình tỉnh dậy, cố gắng tỉnh táo nói: “Em không sao, chỉ là chưa quen múi giờ.”
“Anh biết.” Thẩm Phong Lai đang đỗ xe vào gara, nói, “Thời gian còn sớm, anh đi chuẩn bị bữa tối, em ra sofa ngủ một lát nhé?”
Thần kinh Lâm Xuất buồn ngủ đến mức chậm chạp, mơ mơ màng màng đồng ý, đi theo xuống xe.
Trong nháy mắt xuống xe, anh cảm giác có ánh sáng mạnh mẽ chiếu rọi từ đằng trước, thế là híp mắt, tầm mắt từ mơ hồ thành rõ ràng, một hình ảnh không tạp sắc bất ngờ xuất hiện trước mắt anh.
Lúc này Lâm Xuất mới phát hiện, trang trại rượu nằm ở trên đỉnh một sườn núi nhỏ, độ dốc vừa phải, có thể nhìn thấy toàn bộ hồ Wairarapa ở đằng trước.
Mặt trời lặn nhuộm cả bầu trời thành màu đỏ rực rỡ, và cũng làm tan chảy những ngọn núi tầng tầng lớp lớp thành màu vàng, dập tắt trong hồ nước, ánh sáng phản xạ như thiêu đốt mắt anh.
Mặt trời đã lặn, nhiệt độ xung quanh thấp hơn nhiều so với Wellington.

Gió đêm lượn lờ, lướt qua những cây nho được sắp xếp gọn gàng trên sườn núi, thổi vù vù qua tai Lâm Xuất.

Anh rùng mình một cái, ý thức cũng dần tỉnh táo lại.
Anh nhìn cảnh sắc trước mắt, lướt nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại trên tấm biển chỉ dẫn đẹp mắt: POLARIS WINES
—— Trang trại rượu Sao Bắc Cực.

Thẩm Phong Lai đóng cửa xe, quay đầu hỏi anh: “Có phải hơi khác với tưởng tượng của em không?”
Lâm Xuất kinh ngạc nhìn chằm chằm cái tên đó, nói một câu: “Còn xinh đẹp hơn em tưởng tượng.”
Thẩm Phong Lai nở nụ cười, nói: “Cám ơn lời khen của em.”

Lời Lâm Xuất nói không phải khách sáo.

Trang trại rượu của Thẩm Phong Lai không bố trí nhà máy lên men khổng lồ như các trang trại rượu khác, cũng không có vết tích nào mở cửa cho người khác tham quan.

Trông có vẻ khiêm tốn nhỏ nhắn, nhưng bởi vì có vị trí độc đáo nên khá nổi bật.

So với những trang trại rượu trên đường đi, nơi này giống như một trang viên tư nhân hơn.
Sau này anh mới biết được, quá trình lên men rượu cần nhiệt độ cực cao, cho nên Thẩm Phong Lai dứt khoát bố trí nhà máy lên men ở bên kia hồ Waipapara, trang viên này chỉ dùng để làm hầm rượu.

Bởi vì phong cảnh dễ chịu, có đôi khi Thẩm Phong Lai sẽ mời bạn bè tới chơi.

Lâm Xuất theo Thẩm Phong Lai đi vào, lúc đi qua cổng bước vào sân, bỗng nhiên nghe thấy mấy tiếng chó sủa, sau đó, một con chó đen to lớn từ bãi cỏ sau nhà vọt ra, dùng tốc độ khó thể tưởng tượng được nhào tới.
Bầu trời tối dần, lúc đầu xung quanh vô cùng yên tĩnh, động tĩnh bất thình lình này khiến Lâm Xuất giật nảy mình.

Anh theo bản năng kéo tay Thẩm Phong Lai, dựa vào bên cạnh y.
Thẩm Phong Lai trở tay nắm chặt cổ tay anh, hô một câu về phía trước: “Zart, ngồi xuống!”
Con chó kia lập tức dừng động tác, ngồi bệt mông xuống đất không nhúc nhích, chỉ có cái đuôi là vẫy xoành xoạch, nói tâm tình của nó bây giờ đang rất kích động.
Lúc này Lâm Xuất mới thấy rõ ràng, con chó này rất lớn, màu lông đen nhánh sáng bóng, lỗ tai dựng thẳng tắp, là một chú chó Doberman vô cùng đẹp trai.

Như phát hiện chủ nhân quen người xa lạ này, nó không sủa nữa, mà còn rất quy củ nằm sấp trên mặt đất, lè lưỡi nhìn về phía Lâm Xuất, ánh mắt lấp lánh, toả ra hơi thở thân thiện.
Thẩm Phong Lai buông tay ra, bàn tay đặt trên cánh tay Lâm Xuất, nói: “Đừng sợ, nó không cắn đâu.

Anh nhớ em rất thích chó, đúng không?”
Trái tim Lâm Xuất còn đập rất nhanh.

Anh ngồi xổm xuống, trên mặt hiện lên vui vẻ, “Đúng rồi! Em rất thích Doberman, chỉ tiếc phải luôn diễn tấu, không có thời gian nuôi chó.

Anh nuôi nó à?”
“Nó tên Zart.” Thẩm Phong Lai ra hiệu, Doberman liền đứng dậy, ngửi quanh Lâm Xuất, sau đó thân thiện liếm ngón tay của anh.
Lâm Xuất bị liếm thì hơi ngứa, hỏi: “Có phải là Zart của Mozart không? Vừa ngắn vừa đẹp, rất hợp với nó.”

Zart như nghe ra đây là lời khen, thế là dùng đầu cọ vào mu bàn tay Lâm Xuất, cái tai cao cao cũng rủ xuống.
Thẩm Phong Lai cũng cười, hơi hơi tiếc nuối trả lời: “Thật ra anh muốn đặt tên là Shostakovich hoặc Konstantinovich, nhưng mà nó không đồng ý.

Anh đoán, Zart không thích hai nghệ sĩ âm nhạc vĩ đại này.”
Lâm Xuất nghe ra Thẩm Phong Lai đang nói đùa, nhịn không được nở nụ cười thật lòng đầu tiên hôm nay.

Anh sờ đầu Doberman, nói: “Ngài là một con chó có khiếu âm nhạc độc đáo đó, Mr.

Zart.”
Lâm Xuất chơi cùng Zart tại chỗ một lúc, rất nhanh, bầu trời đã tối sầm lại.
Thẩm Phong Lai đưa Lâm Xuất vào nhà, Zart cũng đi theo, nghe lời nằm bên cạnh sofa.
Đây là một phòng bếp kiểu phương Tây mở, nối liền với ghế sofa phòng khách, được ngăn cách với một quầy bar làm bằng đá cẩm thạch.
Trước khi bọn họ bước vào, bên trong tối đen như mực.
Sau đó, Thẩm Phong Lai bật đèn trần trong phòng khách và quầy bar lên, ánh đèn cũng không quá sáng.
Lâm Xuất quan sát căn phòng rộng lớn này, phát hiện bốn phía đều là cửa sổ thuỷ tinh sát đất, dựa theo phương hướng, sẽ đối diện phong cảnh hồ Wairarapa, chỉ là sau khi đèn sáng tất cả kính đều biến thành gương một mặt, từ bên trong không nhìn thấy phong cảnh bên ngoài.
Toàn bộ phòng khách được trang trí theo phong cách vô cùng vắng lặng, là phong cách Bắc Âu đơn giản, màu sắc chính là trắng xám đen, cùng tông với tường ngoài trang trại rượu.

Từ ghế sofa đến vách tường, bao gồm cả lò sưởi không đùng được trong mùa này, mỗi ngóc ngách đều hẻo lảnh sạch sẽ, ngay cả trên bàn trà cũng không có đồ vật linh tinh gì, hầu như không nhìn thấy dấu vết sinh hoạt nào.
Dưới tình huống này, tủ rượu khổng lồ phía sau quầy bar rất dễ khiến người khác chú ý.
Nó chiếm gần như toàn bộ vị trí bức tường, trên đó trưng bày đủ loại rượu theo thứ tự, ngoại trừ các loại rượu vang khác nhau, Lâm Xuất còn thấy cả Whisky và Brandy đắc đỏ.

Tất cả đều được trưng bày trong các tủ kính khác nhau, mỗi tủ hiển thị một nhiệt độ.
Cồn dễ gây tê liệt thần kinh con người, thời gian dài sẽ gây ra sự chậm chạp của các giác quan, điều này không tốt với những người biểu diễn.

Nếu như không cần thiết, Lâm Xuất rất ít khi uống rượu, đương nhiên cũng không hiểu nhiều về rượu.
Nhưng dù là vậy, anh vẫn có thể nhìn ra tủ rượu này chuyên nghiệp cỡ nào, và tốn công bao nhiêu.
Lâm Xuất thấy Thẩm Phong Lai lấy một bình rượu vang trong tủ ra, rút ra mộc nhét, rót rượu vào ly.

Đang định rót rượu sang ly thứ hai, y dừng lại, ngẩng đầu hỏi Lâm Xuất: “Quên hỏi em, muốn uống chút rượu không?”
Lâm Xuất gật đầu, “Vâng.”
Thẩm Phong Lai vẫn không tiếp tục động tác, “Anh nhớ tửu lượng của em không tốt.

Tiểu Xuất, không uống được thì đừng miễn cưỡng.”
“Tửu lượng của em không kém.” Lâm Xuất kiên trì nói.
“Thật không?” Thẩm Phong Lai như cảm thấy buồn cười, “Lần trước em cũng nói như vậy, kết quả không phải…” Y dừng lại không nói tiếp, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng.
Lâm Xuất bỗng ngẩng đầu nhìn về Thẩm Phong Lai —— câu nói này khiến Lâm Xuất nhớ về chuyện trong quá khứ, đôi mắt và khoang mũi cũng bắt đầu cay cay.
Ngày Lâm Xuất vừa tròn 16 tuổi, cuối cùng cũng có thể hợp pháp uống rượu, Thẩm Phong Lai cũng giống như hôm nay, thử rót cho anh một ly rượu vang đỏ.
Đó là lần đầu tiên Lâm Xuất say đến bất tỉnh nhân sự.
Thẩm Phong Lai trước mắt và Thẩm Phong Lai trong quá khứ không ngừng lẫn lộn trùng lên nhau, Lâm Xuất như một lần nữa cảm nhận được bóng tối, nóng ướt, hơi thở gấp gáp của một người đàn ông trưởng thành và nụ hôn khẽ chạm trên tai anh.
Người say rượu, đương nhiên sẽ không nhớ rõ gì sau khi tỉnh dậy.

Thế là Lâm Xuất giả vờ bình tĩnh nhìn Thẩm Phong Lai, nói: “Trước kia không thể uống, không có nghĩa bây giờ em không thể uống.

Em muốn uống một chút, có được không?”
Thẩm Phong Lai nói: “Đương nhiên là được.”
Y rót hai ly rượu vang, rồi đẩy một ly ít hơn cho Lâm Xuất.
Lâm Xuất không nói gì, chỉ nhận lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ.
“Hương vị thế nào?” Y hỏi.
Lâm Xuất không biết nếm rượu, chỉ cảm thấy rượu này có hơi ngọt ngào, vì thế trả lời: “Em thấy rất ổn.”
“Đó là rượu Pinot Noir được sản xuất tại trang trại rượu của tụi anh, có lẽ bây giờ không thể so sánh với Domaine AOC của Pháp, nhưng về độ thơm chỉ có hơn chứ không kém.” Thẩm Phong Lai nhìn anh, nói tiếp, “Rượu vang rất hợp để thư giản và có giấc ngủ ngon.

Uống xong ly này thì lên sofa nghỉ một lát nhé, anh đi chuẩn bị bữa tối.”
“Anh tự mình làm cho em ăn à?” Lâm Xuất có hơi hoài nghi.
Thẩm Phong Lai vẫn cười, trong nụ cười có hơi bất đắc dĩ, “Thật ra anh không rành nấu cơm cho lắm, cho nên chúng ta ăn đơn giản một chút nhé?”
Lâm Xuất gật đầu, anh không quan tâm nhiều đến bữa tối sẽ ăn gì cho lắm.
“Bây giờ em không buồn ngủ, cũng không muốn nghỉ ngơi.

Em có thể đi dạo xung quanh trang trại rượu không?”
Thẩm Phong Lai chần chờ một lát, sau đó đi vài bước mở cửa phòng khách, bên ngoài là hành lang dẫn ra phía sau và cầu thang gỗ rộng rãi.
“Em có thể xem nơi này như nhà của mình, cứ thoải mái làm những gì mình muốn.” Y gọi Zart tới, lấy một cái áo khoác trong tủ ra đưa cho Lâm Xuất, “Trời lạnh, mặc áo vào.

Để Zart đi cùng em nhé.”
——————–
Chú thích:
[1] Nhiệt độ bảo quản rượu vang: Mỗi loại rượu vang có nhiệt độ bảo quản khác nhau.

Rượu vang sủi 6-10℃, rượu vang trắng 12-15 ℃, vang đỏ là 15-18 ℃.
Phòng khách Thẩm Phong Lai “ánh đèn cũng không quá sáng”, bởi vì rượu vang rất nhạy cảm với ánh sáng.
[2] Độ tuổi uống rượu hợp pháp: Ở Đức, 16 tuổi có thể uống bia và rượu vang.
[3] Domaine AOC: AOC là phân hạng được xếp là bậc cao nhất trong rượu vang Pháp.

Hầu hết các AOC bậc cao nhất đều có tiền tố Domaine.
[4] Pinot Noir: Giống nho, môi trường ở vùng Wairarapa thích hợp để sản xuất Pinot Noir.
[5] Trang trại rượu sao Bắc Cực: Đương nhiên là hư cấu.

Tên tham khảo trang trại rượu Invivo Wines (trang trại rượu sao Nam Cực) ở New Zealand.

Vẻ ngoài, vị trí địa lí, cũng như cấu trúc bên trong và loại rượu được sản xuất đề cập đến đều tham khảo trang trại rượu Rippon nổi tiếng ở Đảo Nam..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.