Em Là Ánh Sáng Của Anh - Mèo Tam Thể

Chương 32



Ngày qua ngày thời tiết càng trở nên lạnh hơn.

Các cửa tiệm xung quanh đều tất bật với việc trang trí lại cửa tiệm cho hợp với thời gian lễ gáng sinh sắp tới.
Vương Vũ Phong cùng Tiêu Viễn An và Thu Uyển trang trí những bóng đèn lên cây thông, không khí vui vẻ khiến Tiêu Viễn An rất hạnh phúc.

Kiếp trước đến giáng sinh cậu đều không quan tâm đ ến, cả ngày chỉ quanh quẩn ở nhà rồi đến tối lại ra quán bar, Tiêu Viễn An của lúc đó quả thực tệ hơn nhiều so với bây giờ.
“Xong rồi, cây thông đã được trang trí xong.

Thật lộng lẫy.”
Tiêu Viễn An ngắm nhìn cây thông với đủ loại trang trí mà vui vẻ hát vài câu nhạc giáng sinh.

Vương Vũ Phong bật cười xoa đầu Tiêu Viễn An, vẫn là cậu bé mà anh thích.
“Chúng ta về thôi, đã trễ rồi.”
Vương Vũ Phong lên tiếng đồng thời dọn dẹp lại mọi thứ.

Tiêu Viễn An cùng Thu Uyển sau khi dọn dẹp xong thì rời đi trước, giờ đây chỉ còn lại một mình Vương Vũ Phong ở trong cửa tiệm.
“Này, định ngắm cây thông đến lúc nào nữa.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên trước cửa khiến Vương Vũ Phong giật mình quay người lại, hóa ra là Quý Vương đứng đó.
“Anh tới khi nào vậy.”
Vương Vũ Phong mang áo khoác bước ra ngoài sau đó khóa cửa tiệm lại.

Quý Vương đứng dựa lưng vào cửa xe, vừa nhìn Vương Vũ Phong vừa hút thuốc.

Quý Vương không thể nhìn ra được tâm tư của Vương Vũ Phong là gì, hắn ta muốn thứ gì anh cũng không thể biết được.

Đáy mắt anh dần hiện lên ký ức lúc đó, những lời nói của Vương Vũ Phong vẫn còn hiện hữu trong đầu anh.

“Quý Vương, tôi có đề nghị này dành cho anh.”
Quý Vương ngồi dưa vào thành giường rút một điếu thuốc ra hút bỗng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Vương Vũ Phong thốt lên.

Vương Vũ Phong nằm trên giường ôm chiếc eo nhỏ gọn đó vào lòng mà nói.
“Tôi muốn anh trở thành bạn tình của tôi.”
Quý Vương nhíu mày nhìn Vương Vũ Phong, anh còn tưởng tai của mình nghe không rõ liền hỏi lại.
“Gì? Cậu nói gì chứ?”
“Bạn tình, tôi và anh.”
Vương Vũ Phong ngồi dậy, mặt đối mặt với Quý Vương.

Anh nhìn vào đôi mắt kia, đôi mắt đã ngưng cười giờ đây lại lộ ra một thứ đáng sợ khác mà ai được nhìn thấy, sự chiếm hữu không biết ở đâu ra tràn ngập trong không khí.
Ánh mắt của Vương Vũ Phong tựa như dây xích trói lấy anh khiến anh không thể nhúc nhích cũng không thể chạy trốn khỏi hắn.

Rốt cuộc Vương Vũ Phong đang xem anh là gì chứ.
“Nếu như tôi nói không thì sao.”
Quý Vương hút một hơi thuốc rồi phả ra, làn khói trắng che đi khuôn mặt nhỏ bé của Quý Vương, hắn cũng không biết phải làm như thế nào mới đúng.

Vương Vũ Phong đang cảm thấy kỳ lạ, có thứ gì đó đang dần sôi sục trong con người hắn mà hắn không thể nào biết được.
“Tôi sẽ giam cầm anh.”
“Một câu trả lời đúng đắn.

Nhưng tại sao cậu lại muốn làm vậy.”
Quý Vương xuống giường nhặt những mảnh đồ vương vãi trên sàn nhà.

Tấm lưng trắng kia giờ đây được ngự trị bởi những đóa hoa đang nở rộ, khắp cơ thể của Quý Vương chỗ nào cũng để lại dấu vết của Vương Vũ Phong.
“Tôi không biết, tôi chỉ muốn làm như vậy thôi.”
“Người anh em, cậu thật không biết điều.”
Quý Vương nghe câu trả lời của Vương Vũ Phong thì bật cười, mọi chỗ trên người anh đều đang đau nhói, anh phải rời khỏi cái nơi chết tiệt này đã.
“Được thôi.

Lời đề nghị đó, tôi đồng ý.”
Quý Vương trở lại hình dáng ban đầu, quay người lại gần Vương Vũ Phong sau đó liền cúi xuống cho hắn một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

Vương Vũ Phong chưa kịp cảm nhận được gì thì Quý Vương đã rời đi.

“Sao lại ngẩn người ra vậy.”
Giọng nói của Vương Vũ Phong vang lên cắt đứt suy nghĩ trong đầu Quý Vương.

Quý Vương lắc đầu dụi tắt điếu thuốc rồi lên phía ghế lái ngồi.
“Về nhà của tôi đi.”
Quý Vương chuẩn bị cho xe lăn bánh nói, từ cái ngày ấy bọn họ thường xuyên qua nhà của nhau mà ở.

Có lúc thì làm ở nhà Vương Vũ Phong cũng có lúc làm ở nhà Quý Vương.

Cả hai đều không có ý kiến gì đối với đối phương nên mọi chuyện xảy ra một cách êm đềm.
Quý Vương cảm thấy chấp niệm của Vương Vũ Phong đối với Tiêu Viễn An rất lớn.

Ngay cả lúc l@m tình hắn cũng gọi tên cậu làm cho anh cảm thấy rất đau lòng.
“Được.”
Vương Vũ Phong không quan tâm lắm, dù sao nhà của ai cũng như nhau cả.

Nhà của Quý Vương là kiểu nhà mang phong cách mới mẻ, phòng khách rộng rãi cùng phòng bếp tiện ích rất được ưa thích.

Phòng ngủ với tông màu tối khiến con người ta cảm thấy thoải mái.
“Hôm nay cậu ngủ phòng khách đi, tôi không có tâm trạng làm gì đâu.”
Vương Vũ Phong theo sau Quý Vương nghe câu đó liền dừng lại.
“Anh hôm nay làm sao vậy.”
Hắn nhanh chóng tiến lại gần Quý Vương, khuôn mặt hiện lên một chút lo lắng mà sờ trán anh.
“Cũng đâu nóng, không phải bị cảm.”
Quý Vương né tránh gạt tay Vương Vũ Phong ra rồi bước tiếp lên lầu.

Đến khi vào hẳn trong phòng anh cũng không nói với Vương Vũ Phong câu nào.
Vương Vũ Phong nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt thì cso chút khó hiểu.

Bọn họ ở chung cũng coi như là hòa thuận lắm mà, có vài lần hắn còn nấu ăn sáng cho Quý Vương khiến Quý Vương rất ngạc nhiên.
Hắn lê bước chân qua phòng cho khách ở kế bên, nhìn căn phòng sạch sẽ không giống căn phòng của Quý Vương làm hắn có chút mất mát.

Vương Vũ Phong vội vàng đi tắm rửa, hắn nhất định phải hỏi Quý Vương đang bị gì thì mới an tâm đi ngủ.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa phát ra, Quý Vương đang ngồi trên giường đọc sách nghe vậy thì gấp quyển sách lại ra mở cửa.

Thấy cửa mở Vương Vũ Phong liền một thân xông vào, lúc sau còn không quên khóa trái cửa.
“Cậu muốn gì?”
Quý Vương lười để ý đến Vương Vũ Phong, anh tiếp tục quay trở lại giường đọc sách.
“Hôm nay anh sao vậy.”
Vẫn cố gắng truy hỏi tới cùng, điều này khiến Quý Vương cảm thấy mệt mỏi, thật giống trẻ con không đòi được kẹo vậy.
“Vương Vũ Phong, cậu phiền quá rồi đấy.”
Vương Vũ Phong nghe vậy không hiểu gì cả, hắn ngồi xuống giường đối diện Quý Vương.

Ánh mắt hắn dần trở nên u ám, hắn vôi vàng lấy đi quyển sách trên tay Quý Vương ép anh phải nhìn hắn.
“Quý Vương, anh hôm nay rất lạ.

Đã xảy ra chuyện gì vậy.”
Quý Vương nhíu mày nhìn tên cố chấp ở trước mặt mình.

Anh cũng không biết phải nói như thế nào.

Quý Vương thấy mối quan hệ này sẽ không thể tiếp tục được nữa.
“Vương Vũ Phong à, tôi mệt rồi.” Lời nói ra đến miệng lại đổi thành như vậy.
“Vậy anh mau đi ngủ đi.” Vương Vũ Phong đỡ Quý Vương nằm xuống, hắn thuận theo đó nằm xuống bên anh.

Quý Vương cũng không nói gì, để im cho Vương Vũ Phong nằm ngủ cùng mình..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.