Định Mệnh Hay Lỗi Định Mệnh

Chương 32



Đã tới sát giờ lên sân khấu vẫn không thấy Thảo Linh đâu, Tân sốt ruột nhìn đồng hồ rồi vòng ra dãy nhà phụ phía sau quán tìm cô.

Bình thường cô vẫn luôn có mặt trước khi diễn 30 phút, hay lại ốm đau gì rồi.

Tân gõ cửa nhẹ sau đó bước vào phòng ngạc nhiên thấy cô còn chưa trang điểm:
– Ốm à, sao vẫn chưa chuẩn bị lên hát?
Đắn đo 1 lúc cô quyết định nói thật.

Đằng nào mà Tân chả biết hơn nữa anh ta đang cưu mang cô, cứ nói thẳng ra, bị tống cổ đi thì đành chịu.
– Tôi không nhìn thấy gì cả, tôi bị mù rồi.
Sửng sốt nhìn chằm chằm vào mặ Thảo Linh, Tân từ từ tiến lại gấn huơ huơ tay trước mặt cô.

Cô không có phản ứng, trước sau gì vẫn nhìn về 1 hướng.
Thấy Tân im lặng cô khẩn khoản:
– Cứ để cho tôi lên hát, dù không nhìn được tôi vẫn có thể chơi đàn, anh yên tâm.

Chắc sát giờ diễn rồi đúng không, anh cũng không thể ngay lập tức tìm người thế chỗ được.
Im lặng 1 lúc rồi Tân nắm lấy khuỷu tay cô:
– Để tôi dẫn cô lên sân khấu.
– Tôi chưa trang điểm, anh thoa cho tôi chút son môi được không?
Tân đánh son cho cô mà tay run run, chắc anh ta đang xúc động lắm.

Dù lăn lộn ở cái quán này lâu rồi nhưng có lẽ anh ta cũng chưa gặp ai có tình cảnh bi đát như cô.

Những tưởng đã bị đạp xuống cái hố sâu nhất rồi, ai ngờ cô vẫn tiếp tục bị rơi xuống cái hố sâu hơn.

Sẽ còn bao nhiêu cái hố không đáy đón chờ cô nữa?
Đưa cô về lại phòng sau khi cô diễn xong, Tân nói:
– Lát nữa thu xếp được thời gian tôi đưa cô đi đến bệnh viện.

Cứ yên tâm, dù cô có không nhìn được gì mà vẫn hát được như vừa rồi tôi vẫn sẽ thuê cô.
– Cảm ơn anh nhiều lắm.
Lần mò trong thứ bóng tối đặc quánh xung quanh, cô đi tha thẩn trong phòng.

Vừa mới vạch ra dự định cho tương lai thì ngay lập tức cô gặp phải chuyện này.

Lòng cô nghẹn đắng, 1 nỗi tuyệt vọng vô biên ụp lên đầu, dìm cô xuống.

Giờ cô chỉ ước bà mẹ chồng yêu quý của cô xuất hiện, cho cô 1 phát vào đầu giải thoát cho cô.

Nếu được thế cô chắc sẽ cảm ơn lắm lắm, vì cô thực sự rất muốn chết chỉ là không có đủ can đảm để tự sát thôi.
– Cô ta ở đây này.
Cô giật bắn mình khi nghe tiếng mẹ chồng ngay sát bên cạnh.

Không phải chứ, cô vừa nghĩ tới bà ta, bà ta liền xuất hiện, chắc cô đang ngủ mơ thôi làm gì có chuyện hoang đường đến vậy.
Cô luống cuống xoay người và nhận ra mùi nước hoa đàn ông quen thuộc, thứ mà Akira vẫn dùng.

Thế này thì đúng thật là cô đang mơ rồi, sao có bao nhiêu chuyện vô lí lại tựu chung lại cùng 1 lúc như vậy được.

Nếu đây chỉ là cơn ác mộng thì có lẽ khi tỉnh lại cô sẽ không còn bị mù.

Cô nghĩ trong khi từ từ lịm đi.
Cô tỉnh giấc đầu nhức như búa bổ và vẫn không nhìn thấy gì.

Cố gắng ngồi dậy, cô thở dài não nề, đúng là thực tại phũ phàng.

Tuy nhiên, cô vừa bị bắt cóc nhưng lại vẫn được nằm trên giường không bị trói chân trói tay quăng vào 1 góc bẩn thỉu hôi thối nào đấy chứng tỏ kẻ chủ mưu không phải là mẹ chồng cô.
– Dậy rồi đấy à?
Giọng Akira vang lên làm cô giật mình.

Anh ta tiếp tục:
– Tối rồi, mau ra ngoài đi ăn thôi.
– Không đi được.
– Lại nhõng nhẽo gì nữa vậy, tôi không có đủ kiên nhẫn dành cho em đâu.
Vừa nói Akira vừa tiến về phía cô.

Nghe tiếng chân anh ta bước lại gần, áng chừng vị trí của anh ta cô đạp chân thật mạnh.
– Á!
Akira kên lên đau đớn, có lẽ cô đã đá trúng vào ống đồng của anh ta.
– Làm gì thế hả? Em trả ơn ân nhân bằng cách đó à?
– Sao phải bắt cóc em? Sao phải xịt ê te? Anh chỉ cần nói là em sẽ đi theo anh mà.
– À thì đó là kế hoạch của mẹ chồng em đấy.

Định nói thêm: “Tôi muốn em nhìn rõ bộ mặt lang sói của bà ta.” nhưng Akira nghĩ nói thế làm gì cho thừa thãi, từ lúc mất con chắc Thảo Linh cũng đã hiểu mẹ chồng mình là loại nào rồi.
– Thôi được, bỏ qua cho em, đi mau thôi.
– Đã bảo em không đi được, em không nhìn thấy gì hết.
Ngạc nhiên, Akira tiến lại vẫy vẫy tay trước mặt cô.

Cô không phản ứng lại, mắt không chớp đồng tử không hề chuyển động.

Ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh tay ôm mặt rồi Akira cứ ngồi lặng như thế nhìn cô.

Hồi lâu, anh ta bảo:
– Để tôi kiếm cái gì đó cho em ăn.
Anh đang ngồi trong phòng họp thì nghe tiếng ** Lì gào thét khóc lóc bên ngoài.

Nghĩ chắc cô gặp chuyện chẳng lành rồi nên anh cho dừng cuộc họp giữa chừng chạy lao ra.
– Chị Linh bị mù rồi! – ** Lì mếu máo khóc.
Anh điếng người hỏi dồn:
– Tại sao? Bao giờ?
– Sáng nay tỉnh dậy thì chị ấy không nhìn thấy gì hết, cũng chẳng biết là do đâu nữa.
Anh bước vào trong quán Cây thông đỏ, sửng sốt vì những gì mình nhìn thấy.

Đồ đạc trong quán bị phá tan nát cứ như có 1 cơn bão vừa quét qua.

Đó là kế hoạch của Akira, gây rối ở đằng trước để đánh lạc hướng đặng lẻn vào từ cửa sau.

Với 1 kẻ tập võ từ bé như Akira, đối phó với đám vệ sỹ của cô chẳng khó khăn gì, hơn nữa anh ta còn có vũ khí bất ngờ.

Muốn đánh thuốc mê kẻ khác ở thời này thì phải đổ thuốc vào khăn mùi xoa rồi tìm cách chụp lên mũi người ta còn Akira có bình xịt.

Đám vệ sỹ còn chưa hiểu việc gì xảy ra đã nằm lăn quay dưới đất cả đám.
Ngồi kiên nhẫn đợi đám bảo vệ tỉnh dậy kể lại sự việc, anh nhận ra ngay 2 kẻ chủ mưu, mẹ anh và Akira, sự kết hợp quá sức kì quặc.

Tại sao lại là Akira nhỉ, anh tưởng mọi khúc mắc giữa cô và hắn ta đã được giải tỏa rồi kia mà.

Hơn nữa, cô chẳng hề ghét Akira, hắn bảo đi đâu cô ngoan ngoãn đi theo đấy ngay, mất công thế làm gì.
Martin giật mình khi thấy thằng em trai vốn dĩ rất điềm đạm của mình mặt đỏ gay vì tức giận lao như tên bắn vào nhà.

Đứng trước mặt anh trai, Francois nói như quát:
– Bà ta đâu? Tôi biết anh che giấu cho bà ta, gọi bà ta ra đây cho tôi nói chuyện.
Cố lấy giọng thật ôn tồn, Martin nói:
– Chú bình tĩnh lại đi đã, mẹ không có ở đây.

Không tin chú cứ tự mình kiểm tra.

Mà có chuyện gì sao?
Francois nghiến răng, nói gằn giọng:

– Bảo với bà ta, từ giờ không có mẹ con gì hết, tôi không có người mẹ như thế.

Nếu bà ta còn hãm hại vợ tôi 1 lần nữa tôi không khách khí đâu!
Nói vừa dứt câu, anh quay ngoắt bỏ đi.
Akira tiến lại gần cô khi cô đang ngồi cạnh cửa sổ.

Thấy anh ta áp sát mình quá, cô vung tay đấm loạn xạ.
Anh ta nói với cô giọng giễu cợt:
– Đủ rồi đấy, đừng có dở hơi nữa đi.

Ngồi yên, tôi cho em cái này.
Đắn đo 1 lúc rồi cô cũng dừng lại, định bụng nếu anh ta làm gì cô thì cô sẽ cắn anh ta.

Nhưng Akira chẳng giở trò gì hết chỉ đơn giản là đeo cho cô cặp kính.

Thật vi diệu, cô lại nhìn thấy mọi thứ rõ ràng.

Akira hất hàm hỏi cô:
– Sao, nhìn thấy tôi không?
Cô gật gật đầu.

Anh ta thở phào nhẹ nhõm:
– Chịu khó đeo ít lâu rồi tôi tích hợp công nghệ vào khuyên tai cho mà đeo sẽ đỡ vướng víu bất tiện hơn.
Cái loại kính này cô nghe nói Google đã nghiên cứu và phát triển để bán cho người khiếm thị, hóa ra anh ta cũng làm được, phải công nhận Akira là 1 thiên tài.

Hơn nữa có vẻ anh ta mang được theo mình rất nhiều đồ chơi công nghệ lúc xuyên không chẳng giống cô chỉ ôm theo 1 đống áo quần.

Sao cũng được, có thể nhìn lại là hạnh phúc lắm rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.