Điệp Chiến Gia Thù

Chương 32



Trịnh Hoàng nghe thấy vội vàng hỏi:- Xuân Khánh, rương chín tầng khóa sư phụ cháu từng thấy, cháu cũng từng thấy phải không?- Cháu… – Trần Xuân Khánh ngập ngừng không biết làm sao trả lời.- Trịnh sư phụ, tôi nghe Xuân Khánh nói ông muốn thay người Nhật mở rương chín tầng khóa? – Phó Gia Du có chút lạnh lùng hỏi.Trịnh Hoàng vội vàng muốn giải thích:- Không… không… tôi không…tôi nói với mấy người, chúng đến chỗ tôi mấy lần rồi, dùng dao ép tôi đi, tôi… tôi… – Thực sự hắn tham sống sợ chết, lời nói ngập ngừng không cách nào biện minh cho bản thân.- Bảo ông đi là ông đi hả? – Kha Vũ có chút tức giận gần như quát vào mặt của Trịnh Hoàng.Phó Gia Du nhìn hắn một cái, Lý Thừa Nghiệp cũng lên tiếng:- Kha Vũ, nói chuyện kiểu gì thế.Phó Gia Du nhỏ nhẹ tiếp tục nói chuyện với Trịnh Hoàng:- Xin lỗi, chú Trịnh, người bạn này của tôi nói chuyện hơi thẳng, chú đừng để ý, nào, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện – Giọng điệu ôn hòa của Phó Gia Du, lại thêm có Trần Xuân Khánh ở đây rốt cuộc thành công khiến Trịnh Hoàng bình tĩnh hơn, lại nghe Phó Gia Du nói – Hôm nay chúng tôi đến đây là muốn hỏi chuyện rương chín tầng khóa.Nghe được lời này, Trịnh Hoàng lập tức sợ hãi đứng thẳng dậy vội vàng nói:- Mấy vị, rương chín tầng khóa này hiện giờ nằm trong tay của người Nhật, các người định… định làm thế nào?- Chúng tôi muốn cướp nó về – Lý Thừa Nghiệp giọng điệu sắt thép nói.- Cái gì? – Trịnh Hoàng trợn to mắt không thể tin kêu lên.- Thứ đó vốn là của chúng tôi, lấy về thì đã sao chứ – Phó Gia Du hiển nhiên nói.Trịnh Hoàng không thể tin bọn họ có thể làm được lên tiếng:- Thứ đó khóa ở ngân hàng Nhật Bản, trong tủ bảo hiểm hầm dưới đất, các người căn bản không vào được, cho dù các người có lấy được thì chắc gì có thể mở được, tôi nói các người hay bên trong đó có axit mạnh, ấn sai một cơ quan axit chảy ra, thứ đáng giá gì cũng không còn nữa.Phó Gia Du vẫn mỉm cười không chút lo lắng nói:- Chuyện này chúng tôi tất nhiên biết – Ánh mắt hướng về Trần Xuân Khánh đứng bên cạnh, cô tin hắn nhất định sẽ mở được rương chín tầng khóa đó.Nhưng Trịnh Hoàng lại không tin, chỉ chỉ Trần Xuân Khánh:- Các người tin nó sao?- Đúng vậy – Phó Gia Du khẳng định lần nữa – Nhưng bất luận thế nào, đồ bên trong đó không thể rơi vào trong tay người Nhật.Nói một hồi, Trịnh Hoàng vẫn sợ hãi, không tin bọn họ lắm, quay sang Trần Xuân Khánh hỏi:- Xuân Khánh, bọn họ rốt cuộc là ai?- Giống như ông, người Trung Quốc, chúng tôi biết ông chắc chắn cũng hận kẻ thù, không bằng lòng làm việc cho chúng – Phó Gia Du nói ra lời trong lòng của Trịnh Hoàng.Trịnh Hoàng vội vàng gật đầu đồng ý:- Đúng, đúng.- Mục đích của chúng tôi là đánh cho chúng cút khỏi Trung Quốc, cho nên chúng tôi rất cần thứ bên trong đó.

Trịnh sư phụ, chúng tôi xin ông có thể giúp chúng tôi chuyện này – Phó Gia Du thẳng thắn đề nghị.Trịnh Hoàng chưa đồng ý liền với bọn họ nói:- Các cậu không biết thứ đồ đó kẻ địch canh giữ rất chặt chẽ, hầm dưới đất là tầng tầng lớp lớp bảo vệ, các người mà vào đó thì cũng không ra được, các người biết không? – Hắn không muốn bọn họ tự tìm chỗ chết – Bốn bức tường trong đó đều là dùng sắt làm thành, các người dùng pháo cũng không nổ được.- Nếu chúng tôi đã muốn làm tất nhiên có cách, xin ông yên tâm, chỉ cần ông đồng ý hứa, chúng tôi bảo đảm lấy rương ra bên ngoài, thứ đồ trong đó có liên quan đến kháng chiến nên bằng bất cứ giá nào chúng tôi cũng phải lấy được nó – Lý Thừa Nghiệp cam đoan.Trịnh Hoàng ngồi sụp xuống, trong đầu rất loạn, nghĩ rồi lại nghĩ, lại nhìn Trần Xuân Khánh.

Trần Xuân Khánh cũng nhìn ra hắn đang do dự mở miệng khuyên hắn:- Chú Trịnh, chú đồng ý với bọn họ đi, đến cháu cũng đồng ý rồi.Trịnh Hoàng nhìn Trần Xuân Khánh rồi lại nhìn Phó Gia Du và Lý Thừa Nghiệp, đối diện với ánh mắt kiên quyết của bọn họ, thở nhẹ một hơi rốt cuộc gật đầu đồng ý:- Được, tôi đồng ý.Chuyện thuyết phục Trịnh Hoàng và Trần Xuân Khánh xem như ổn thỏa, bây giờ chuyện còn lại chính là làm sao xử lý bức tường đó, Phó Gia Du đã có đối sách, nhưng khi Lý Thừa Nghiệp hỏi tới, cô cũng không định nói ngay lập tức chỉ nói:- Tôi phải ra ngoài một chuyến.Lý Thừa Nghiệp cũng không định ngăn đón càng không thể, để Phó Gia Du rời đi.

Phó Gia Du vòng vài ngã đường, đi đến một tiệm sách trên đường Hàng Hải, cô may mắn còn gặp được một người quen, chính là Võ Hoàng.

Võ Hoàng cũng nhận ra Phó Gia Du đưa mắt ra hiệu, giả vờ không quen biết dẫn cô lên một căn phòng nhỏ trên lầu để chọn sách.

Đợi khi chỉ còn lại hai người bọn họ, Võ Hoàng mới vui mừng nói:- Đồng chí Thù Gia, tôi nhận được tin tức cô đã đến đây nên mấy ngày nay vẫn đang đợi cô.- Tổ chức có việc gì cần tôi làm không? – Không có nhiều thời gian, Phó Gia Du trực tiếp hỏi.Võ Hoàng cũng không kéo dài thời gian trả lời:- Nhiệm vụ lần này tổ chức giao cho cô cũng là lấy được rương chín tầng khóa, lấy được chứng từ bên trong đó.- Ý là sao? – Phó Gia Du nghi hoặc khó hiểu.Võ Hoàng nhanh chóng giải thích cho Phó Gia Du:- Lưu Hoài An tiên sinh không chỉ mua lô hàng vật tư cho Đảng Quốc dân còn mua một lô hàng vật tư cho tổ chức chúng ta, tất cả giấy tờ đều nằm trong rương chín tầng khóa, chúng ta cũng cần giấy tờ đó.Phó Gia Du nhíu mày gật đầu đồng ý:- Được, tôi nhất định lấy được đồ.- Chuyện này giao cho cô, có gì cần giúp đỡ cứ báo tin cho tôi – Võ Hoàng dặn dò.- Chuyện kia chú điều tra đến đâu rồi? – Lời cần nói đã nói hết, Phó Gia Du lại hỏi, cô luôn nhờ Võ Hoàng điều tra lại chuyện của nhà họ Hà năm xưa, vừa vặn gặp mặt cô liền hỏi thêm một câu.Võ Hoàng biết cô vô cùng quan tâm đến chuyện này trả lời:- Có chút manh mối, tôi còn đang đợi tin tức, đợi rõ ràng tôi sẽ lập tức báo cho cô.Chuyện trải qua nhiều năm như vậy muốn điều tra sợ rằng không dễ, Phó Gia Du cũng không định hối thúc, chỉ hỏi qua một câu, nghe vậy thì cũng không nói nữa.Trước khi rời khỏi tiệm sách, Phó Gia Du tìm một quyển sách hóa học, cô có thứ cần tìm lại đến phòng thí nghiệm của trường đại học lấy một ít thứ rồi mới quay về.Kha Vũ nhìn Phó Gia Du đi ra ngoài quay về lại bận rộn hì hục viết viết vẽ vẽ gì đó, khó hiểu bước đến nhìn hỏi:- Gia Du, cô quay về đã bận rộn làm gì thế?- Những thứ này nếu theo tỉ lệ hòa vào nhau sẽ tạo ra uy lực rất lớn, chúng ta có thể lấy được rương chín tầng khóa không phải dựa vào nó – Phó Gia Du mở miệng giải thích một câu rồi lại cúi đầu chăm chú tiếp tục tính toán.Lý Thừa Nghiệp đi đến nhìn mấy thứ Phó Gia Du đã lấy về khó hiểu hỏi một câu:- Cô lấy mấy thứ ở này ở đâu?.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.