Điên Đảo Mộng Tưởng

Chương 38



Trong một phút giây nào đó, cô gái thấy như cái hộp gỗ đang oà khóc nức nở đòi cô ôm nó.

Mà không, đó chỉ là tưởng tượng của cô, thực chất chẳng có gì xảy ra cả, chỉ có sỏi đá và các hạt đất vón cục vào nhau.
“Tạm biệt con.” Cô gái thì thầm, nước mắt rơi lã chã.

Cô gắng sức chạy đi, để cho màn mưa mờ che đi nội tâm dậy sóng.

Bụng cô nhói liên hồi, có lẽ đó là di chứng sau cơn phẫu thuật.
Ở nơi cô không còn thấy được, mặt đất lạnh toát dần hiện ra dòng khói tím ngào ngạt tử khí.
Khải Luân và Đình Trường quay trở về nhân gian, cả hai nhìn bà lão nằm rũ rượi trên chõng, đâu đó trong lòng vẫn còn thương tiếc thay cho số phận bi thảm thuộc về bà.

Dẫu sao bà cũng chỉ có một mình, Khải Luân nghĩ, rồi tự nhiên thấy bà sao khổ quá.

Đình Trường nắm tay Khải Luân, đặt nó lên môi, hôn nhẹ một chút nhằm an ủi.
“Bà ấy đã rất hạnh phúc rồi.” Anh thì thầm, giọng nhẹ nhàng đầy trìu mến.

Cậu gật đầu, không còn nhiều luyến tiếc trong lòng nữa.

Cậu và anh quyết định làm theo di nguyện cuối cùng của bà, đem bà đi thiêu rồi chôn tro cốt sau vườn nhà.
Trời bắt đầu chuyển mây đen, sấm chớp mưa giông giăng kín lối đi.

Khải Luân sau khi thiêu xong xác bà thì bỏ tro vào hộp, nhờ Đình Trường chở quay về nhà bà.

Cả hai đi ra sau vườn, bỗng nhiên, cảm nhận được một thứ gì đó nặng nề đang bao trùm nơi này.
Bình thường vườn bà dùng để trồng cây nằm khuất sau nhà chính, đi bộ tầm hai phút, băng qua nhà kho thì sẽ đến được vườn.

Khu vườn khá rộng, trồng nhiều loại cây hoa khác nhau.

Nhưng có vẻ do tuổi cao nên bà không còn thường lui tới khu vườn nhiều, thành ra cây cối chung quanh bị héo, đa phần do bị mặt trời đốt cháy.
Lá cây èo uột rũ xuống, phần cháy xém do tiếp xúc lâu với không khí chuyển sang màu đen, mùi khói ám đầy trong không khí, càng làm không gian thêm phần kỳ bí.

Đình Trường nhíu mày, dạ dày khó chịu dâng trào cảm giác buồn nôn.

Nơi đây không chỉ tử khí mịt mù mà mùi hôi còn rất kinh khủng.

Nó hôi đến mức không thể phân biệt nổi là mùi của bãi rác hay cống thải, hoặc là cả hai trộn lẫn vào nhau.
Tiến đến gốc cây, nơi mùi thối nồng nàn nhất.

Khải Luân quỳ xuống, đặt hộp tro của bà lão sang một bên, con ngươi bắt đầu nhói lên.

Tử khí từ nơi đó bắt đầu tích tụ lại thành hình hài, dưới con mắt màu bạc bóng loáng, cậu thấy rõ, đó là một đứa trẻ hãy còn non tuổi.
Đứa bé có khuôn mặt vô cảm, con ngươi đen ngòm, hệt như hàng vạn bóng ma dưới địa ngục đã tụ về trong mặt hồ đó.

Đường nét gương mặt nhóc con khá sắc so với độ tuổi, có thể thấy rõ, nếu như còn sống, lớn lên thằng bé sẽ rất đẹp.
Tuy nhiên, tử khí vây quanh thằng nhóc dày đặc, tím sệt tới độ chẳng khác gì bùn lầy.

Thằng bé oán hận, khó chịu ngó hai người.
“Hai người là ai?” Giọng cậu bé đậm đặc nỗi u uất.

Lạ thay, ở cái độ tuổi của nó, thì việc có oán khí dày đặc như vậy là chuyện cực kỳ viển vông.

Nhìn thằng nhóc, trong đầu Khải Luân loáng thoáng hiện lên đau nhói.

Cậu chẳng rõ tại sao ngay trong thời khắc thằng bé xuất hiện, đầu cậu lại đau đến vậy.

Những hình ảnh mịt mờ chồng chất lên đầu cậu, nào là hình ảnh chàng trai có gương mặt giống cậu đang tiễn đưa linh hồn về với địa ngục, nào là trong vô lượng kiếp, cậu đã từng là một người có khả năng trừ yêu diệt ma đại tài, có thể nói là cực kỳ quý hiếm.

Những cách thức cậu diệt trừ yêu ma rất đa dạng, nhưng đại đa số đều khiến chúng có vẻ hạnh phúc trước khi tan biến.

Ngoài ra, cậu còn thấy được, hình bóng của chàng trai cậu thầm thương trộm nhớ ngày một hiện ra dần.
“Đình Trường.” Cậu thốt lên trong kinh ngạc, nội tâm bối rối cực kỳ.

Bỏ qua chút ngại ngùng ban đầu, cậu dần lấy lại lý trí.

Khải Luân bắt đầu lâm vào trầm tư, muốn tìm ra được lời giải đáp cho trường hợp kỳ lạ vừa mới xảy ra.
Dường như sau khi ký khế ước, quyền năng trong người cậu ngày càng trở nên hoàn thiện hơn.

Cậu không chỉ có thể lờ mờ thấy được vô hạn kiếp trong tiềm thức, mà còn có thể từ đó để nhận lấy những phương pháp cũng như bí quyết để có thể dễ dàng hơn trong việc trừ yêu.
Đình Trường lo lắng ôm vai Khải Luân, anh ríu rít hỏi: “Em có sao không?”
Anh nâng mặt cậu lên, để cho tóc mềm chạm vào da tay.
“Không…! không…!em không sao.

Chuyện này em sẽ kể anh sao, trước mắt lo cậu nhóc trước mặt đã.” Khải Luân ngăn lại bàn tay đang vuốt mặt mình, nhẹ vỗ mấy cái.
Linh hồn của đứa bé trước mặt không trong như bà lão hay những linh hồn cậu từng đưa tiễn, nó ám đầy oán hận cùng với sát khí ngút trời.

Đứa trẻ kiên nhẫn, lặp lại câu hỏi lần nữa.
“Hai người là ai?”
“Chú là Khải Luân, còn đây là chú Đình Trường.”
Đình Trường phía sau lưng người yêu hơi gật đầu, xem như đáp lại.

Đứa trẻ nhìn xoáy sâu vào đôi mắt bạc thuộc về người đàn ông đẹp đẽ trước mặt, giọng điệu có phần rắn rỏi gào lên.
“Ở đây không có chuyện của hai người, mau cút đi.”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.