Cho Má Em Thêm Hồng

Chương 7



 
Nhiệt độ trong lòng bàn tay như lửa nóng, đốt cháy lòng người.

Phòng chiếu tối tăm bị hiệu ứng âm thanh quỷ dị bao phủ, thế nên không ai nghe thấy tiếng tim đập vang lên trong bóng đêm ấy.

Ôn Từ nhìn về phía trước, hoàn toàn không nhớ đoạn phim vừa rồi kinh dị đến mức nào, chỉ biết tim mình đập rất nhanh.
 
“Thình thịch…”
 
“Thinh thịch…” Khi tầm mắt mơ hồ, dường như cảm quan cũng được phóng đại lên vô số lần.
 
Cô nuốt nước bọt rồi chợt giơ tay lên, cảm nhận rất rõ ràng những ngón tay với vết chai mỏng đang cọ qua làn da non nớt của cô.
 
Trong chớp mắt.
 
Thịnh Kinh Lan không thu tay lại, anh chỉ chống tay lên, không nhanh không chậm đổi sang tư thể chống căm.
 
Ôn Từ như ngồi trên bàn chông.

Cô chưa từng gặp ai như Thịnh Kinh Lan, đến giơ tay nhấc tay lên cũng có sức hấp dẫn trí mạng đến vậy.
 
Như một cơn lốc xoáy thật lớn, chỉ cần hơi bất cẩn là sẽ rơi vào trong.
 
Cuối cùng đôi tình nhân bên cạnh cũng không chấp nhận nối cốt truyện nữa, vội chạy khỏi phòng chiếu.

Ôn Từ lặng lẽ lùi sang phải, đầu cũng không nghiêng sang phía anh.
 
Thời gian vẫn còn rất dài, rõ ràng không ai nói gì, nhưng chỉ với không khí đặc quánh giữa hai người thì cô đã đại chiến mấy trăm hiệp trong đầu.
 
Nói gì cũng không đúng, làm gì cũng thấy gượng, ngay khi bộ phim kết thúc, lần đầu tiên Ôn Từ cảm nhận được thế nào là “giải thoát”.
 
Nhân viên bước vào, phòng chiếu bỗng sáng bừng lên.
 
Ôn Từ cụp mắt xuống, thấy những khán giả xung quanh đang luc tục rời đi, cô cũng thuận thế đi theo.
 
Thịnh Kinh Lan hơi thu đôi chân dài lại, cúi người nhặt chiếc mũ lưỡi trai trên mặt đất rồi đi ngang qua ghế cô.
 
Cũng rạp chiếu phim ấy, mười phút trước phòng chiếu phim cách vách đã chiếu xong bộ phim giật gân.
 

Thịnh Phỉ Phỉ đứng trong nhà vệ sinh chờ một lát, vừa định liên lạc với Thịnh Kinh Lan thì lại nhận được tin nhắn anh gửi tới, cô ấy vừa đọc vừa thì thầm: “Chú Út đúng là không đáng tin, đã bảo đi ăn với nhau mà lại đi trước.”
 
Cô ấy xoay xoay đầu, quyết định mặc kệ, lại quay đầu hỏi người chị em tốt mình mới kết giao: “Hòa Miêu, cậu muốn ăn gì? Chu Hạ Lâm mời khách.”
 
Chu Hạ Lâm bĩu môi, giơ tay chỉ chỉ bản thân, lúc thấy Tô Hòa Miêu quay lại nhìn bằng ánh mắt ngây thơ, cậu ấy cười gượng: “Đúng vậy, tôi mời khách.”
 
Hai chú cháu nhà họ Thịnh đúng là chỉ hố người khác là giỏi.
 
Ba người đi ra ngoài, bước ra hành lang sáng trưng của trung tâm thương mại, Thịnh Phỉ Phỉ lơ đãng nhìn quanh, lại bỗng nhìn thấy: “Ơ cái người kia…” Cô ấy thấy rất quen mắt, nhưng rồi lại nhanh chóng phủ nhận: “Không đúng, không thể nào.” Rõ ràng đây là một đôi tình nhân đi với nhau, có liên quan gì đến Thịnh Kinh Lan đầu.
 
Vì bị tư duy logic ảnh hưởng nên Thịnh Phỉ Phỉ không để ý, nhưng nếu Tô Hòa Miêu nhìn thấy thì chắc chắn sẽ nhận ra, bóng dáng yểu điệu mặc áo len quần jean kia chính là Ôn Từ.
 
Ôn Từ cứ tưởng ra khỏi phòng chiếu là mình có thể tránh tiếp xúc với Thịnh Kinh Lan, nào ngờ cô lại sơ ý quên mũ trong tay anh.
 
Thịnh Kinh Lan cầm mũ lượn lờ trước mặt cố, ý cười lộ rõ trên mặt: “Hôm nay không sớm cũng không muộn, cô Ôn có muốn mời tôi một bữa không?”
 
Ôn Từ quen không ít người nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một người đòi mình mời khách một cách trơ trên như vậy.
 
Mà cô lại vừa hay nợ Thịnh Kinh Lan một bữa cơm.
 
Việc đã đến nước này, cô không qua loa cho xong bữa trong trung tâm thương mại, mà đưa Thịnh Kinh Lan đến một quán đồ Trung nổi tiếng ở thành Nam – Bạch Vân Gian.
 
Ôn Từ lấy thân phận người đãi khách bảo Thịnh Kinh Lan chọn món trước, Thịnh Kinh Lan lại không xem kỹ mà tin tưởng cô một trăm phần trăm: “Cô Ôn khá quen thuộc với nơi này, chắc chắn cô chọn sẽ không tệ.”
 
Tự dưng bị chụp cái mũ cao lên đầu, Ôn Từ cầm quyền menu thật dày rồi chọn món trong đó.

Nhân viên phục vụ nhiệt tình ghi món xong cũng không vội đi ngay, chỉ cười thật tươi nhìn hai người: “Gần đây quân chúng tôi mới cho ra mắt một món đồ uống mới là rượu mơ quất, món mới sẽ được giảm 10% trong vòng một tuần, hai vị có muốn nếm thử một chút không?”
 
Ôn Từ vô thức nhìn sang Thịnh Kinh Lan.
 
Chỉ thấy người đàn ông đối diện nhấc tách trả trước mặt, nhìn vào mắt cô rồi nói: “Nghe cô cả.” Giọng anh mang theo ý cười, dường như còn để lộ sự dung túng vô hạn.

Ôn Từ vội ngẩng đầu nhìn về phía nhân viên, nói: “Cho chúng tôi hai ly.”
 
Lúc này vào đúng giờ cơm trưa, đồ ăn lên khá chậm rãi.
 
Ôn Từ nhận ra, Thịnh Kinh Lan không chỉ khó đoán mà còn rất kiên nhẫn.
 
Rõ ràng ánh mắt anh rất trắng trợn nhưng lại để lộ rất ít manh mối qua lời nói, chính vì thế nên mới khiến người ta nghĩ mọi hành động của anh đều có ý tưởng sâu xa gì đó.

 
Ngoài chuyến công việc, Ôn Từ cũng không giỏi nói chuyện với người khác phải, nếu đối phương đã yên lặng thì cô đành nâng chén trà khẽ nhấp một ngụm nhỏ.
 
Đến tận khi nhân viên bưng đĩa đồ ăn đầu tiên lên, Thịnh Kinh Lan mới mở miệng: “Trông món này thú vị thật.”
 
Trên chiếc đĩa trắng phau sạch sẽ không tì vết có bày sáu viên gì đó trong như thạch, phần đáy màu vàng cam nhạt dần lên trên, trên bề mắt còn có nước chấm được vẽ thành hình bông hoa.

Bề ngoài long lanh trong suốt khiến người ta có thể nhìn thấy phần thịt được bao lấy bên trong.
 
Ôn Từ buột miệng thốt ra: “Đây là cá nấu đông.”
 
Hiếm lắm mới thấy trong mắt Thịnh Kinh Lan lộ ra về nghi hoắc, vừa hay đây lại là lĩnh vực cô hiểu biết, Ôn Từ giới thiệu cho anh mà không giấu giếm điều gì: “Muốn làm tốt món này, chẳng những phải chọn loại cá có phần thịt tươi non mà còn phải thử thách tỉnh kiên nhẫn của đầu bếp khi lọc xương cá.

Một món ăn thôi mà phải trải qua chiến, xào, nấu, chưng và nhiều bước khác, phải vừa đảm bảo vỏ ngoài trong suốt và hương vị thơm ngon, rất khó làm.”
 
Ngữ điệu của cô gái mềm mại tinh tế như mưa xuân, khiến người ta cảm thấy thoải mái.
 
Âm sắc của cô rất thuần khiết, nhả chữ rõ ràng, Thịnh Kinh Lan hơi híp mắt, làm một thính giả an tĩnh.

Đến khi cô nói xong, anh tự rót một chén trà đưa đến tay Ôn Từ: “Cô Ôn Từng học du lịch à?”
 
Ôn Từ: “Hà?” Thịnh Kinh Lan khẽ cười, nói: “Cách giới thiệu vừa chính quy vừa nghiêm túc.” Có thế so sánh với những văn mẫu trên mạng.

Mãi Ôn Từ mới nhận ra Thịnh Kinh Lan đang đùa mình.
 
Đúng lúc ấy, nhân viên bưng lên hai chén rượu mơ quất, hiếm thấy Ôn Từ không màng lễ nghi gì, cầm rượu lên nhấp một ngụm trước.
 
Vị chua chua ngọt ngọt, trong đó còn trộn lẫn hương rượu mà cô không thể hình dung, tinh tế mà lâu phai.

Ôn Từ cầm chén rượu trong tay, mắt sáng rực lên.
 
Thịnh Kinh Lan nhạy bén phát hiện ra cô hơi lơ đãng thay đổi biểu cảm: “Cô Ôn thích uống rượu à?”
 
“…” Ôn Từ dừng lại một lát, định giải thích: “Chỉ thỉnh thoảng uống chút rượu trái cây thôi.” Thịnh Kinh Lan thong thả rút một đôi đũa, chuyển đề tài rất tự nhiên: “Thích OB hay IB*?”
 
(IB Whisky — Independent Bottler: Những công ty không chưng cất rượu mà chỉ đóng chơi và bản.

OB Whisky — Original Bottler: Rượu được đóng chơi chính hãng.)
 
Ôn Từ vô thức trả lời: “Đều thích cả.”
 
Vừa nói xong, cô lập tức mím môi cắn chắt răng, đôi mắt mở lớn.
 
Cô thấy Thịnh Kinh Lan cười.

Khác với nụ cười chỉ lộ trên mặt như bình thường, mà đôi vai anh cũng run lên: “Xem ra cô Ôn không chỉ hiểu biết mà còn rất khiêm tốn.”
 
Người không hiểu rượu hắn sẽ không biết những tiếng lóng liên quan đến rượu, dù là người có hiểu biết và hiểu nghĩa của hai từ này thì cũng sẽ không buột miệng thốt ra như cô.
 
Ôn Từ hơi ảo não, tại sao lúc đối mặt với anh cô lại không thể giữ lý trí và bình tỉnh, người ta chỉ cần lừa nhẹ một cái là cô đã lộ nguyên hình.
 
Bữa cơm tối này, hai người mỗi người một tâm tư.
 
Lúc Ôn Từ định tính tiền lại thấy bảo bản này đã có người thanh toán.

Cô nhìn sang Thịnh Kinh Lan, anh giơ điện thoại về phía cô.
 
Tám chín giờ tối, trên đường người đến người đi vô cùng náo nhiệt, có điều nhiệt độ trong ngoài quá chênh lệch khiến người ta không khỏi cảm thấy lạnh lẽo.
 
Thịnh Kinh Lan quả quyết ngăn một chiếc xe lại, Ôn Từ ôm cánh tay, nhất thời cũng bỏ qua sự khách sáo mà khom người đi vào.
 
Thùng xe ấm áp khiến người ta thoải mái, tứ chỉ cũng dần dần thả lòng.

Ngay sau đó, cửa xe đóng sập lại, Thịnh Kinh Lan xuất hiện bên cạnh cô.
 
Khoảng cách gần như vậy cô đã được trải nghiệm trong rạp chiếu phim.
 
Khi ấy bị khung cảnh tối tăm che kín, bây giờ cô có thể thấy rõ hình dáng và khuôn mặt đối phương.
 
Không gian nhỏ khép kín để khiến người ta xấu hồ, để cảnh tượng ngại ngùng khỏi xuất hiện, Ôn Từ chủ động mở miệng: “Rõ ràng đã bảo để tôi mời khách.” Thịnh Kinh Lan cất điện thoại vào túi ngay trước mắt cô, ngoài miệng lại nói: “Nếu để ý thì cô Ôn có thể chuyển thẳng tiền cho tôi.”
 
Khung cảnh này hình như cô đã từng thấy.
 
Anh cố tình bắt chước Ôn Từ, không cho cô cơ hội kiếm cớ.

Chiếc xe đang chạy thắng thì rẽ vào một khúc cua, Ôn Từ biết con đường quanh đây, từ đây đến nhà họ Ôn chỉ còn vài phút đi đường.
 
Cô cố ý hỏi: “Anh không cho tôi số tài khoản hay mã QR thì chuyển tiền cho anh kiểu gì?” Người đàn ông hơi nghiêng người, đôi mắt sáng như sao nhìn thẳng vào mắt cô: “Không biết cô Ôn thấy tính năng “chuyển tiền cho bạn bè” có ổn không?”
 
Dưới ánh đèn xe tranh sáng tranh tối, hơi thở của anh ngày càng gần.
 
Ôn Từ lén lút xích lại gần cửa số, hơi do dự trong lòng, đầu ngón tay yếu ớt cầm lấy mũ, hồi lâu sau mới đáp một chữ mơ hồ: “Ồ…”

 
Vừa hết đèn đó, xe lai cua một lần nữa, tới gần đích đến.

Ôn Từ mở cửa xe đi xuống rồi đứng bên đường, ngại ngùng tạm biệt anh: “Chuyện hôm nay cảm ơn anh.”
 
“Cảm ơn tôi cái gì?” Thịnh Kinh Lan đảo mắt, hai ngón tay lướt qua trước mắt cô, cố tình cao giọng nhắc nhở: “Cô nợ tôi hai bữa đó cô Ôn.”
 
Ôn Từ định tranh luận: “Rõ ràng là anh giành trả tiền.”
 
Chứ có phải cô chống chế không mời đấu.
 
Thịnh Kinh Lan bước lại gần cô một bước, bóng cây loang loáng trên đỉnh đầu như biểu cảm lúc tỏ lúc mờ của anh: “Tôi nói rồi, cô Ôn có thể chuyển tiền cho tôi.”
 
Ôn Từ đầu có chơi lại chủ hồ ly giáo hoạt, cuối cùng chỉ đành tự rơi vào bẫy.
 
Cô âm thầm cắn răng, hiếm khi để lộ biểu cảm oán trách như vậy rồi nắm chặt mũ quay vào nhà.
 
Thịnh Kinh Lan nhìn theo bóng cô đi vào nhà rồi mở điện thoại ra, lời mời kết bạn kia vẫn chưa được đồng ý.

Anh nhìn màn hình thật chăm chủ, đầu ngón tay khẽ vuốt ve avatar trên màn hình, rất tự nhiên nghĩ đến bàn tay chạm vào lòng bàn tay mình tối nay.

Mềm mại và mịn màng, khiến người ta muốn nắm chặt lấy.

Đầu ngón tay lướt qua màn hình, Thịnh Kinh Lan gọi điện cho một số trong danh bạ: “Dụ Dương, tôi gửi địa chỉ cho cậu, ngày mai gửi vòng tay phỉ thúy đấu giá được tháng trước qua đây.”
 
Người trong điện thoại rất kinh ngạc: “Đó là chiếc “vòng mỹ nhân” hiếm có khó tìm đấy, hồi trước cậu bảo muốn giữ lại cơ mà.”
 
Anh ngẩng đầu nhìn cánh cửa khép chắt trước mắt, ánh mắt lóe lên quyết tâm chiếm hữu, cong môi nói: “Đổi một chủ nhân khác giữ cũng được.”
 
Đêm khuya thanh vắng.
 
Ôn Từ năm trăn trọc trên giường mãi không ngủ được, cô lật người ngồi dậy, mắc một lớp áo khoác rồi xỏ dép đi trong nhà, đi đến bên khung cửa số.

Cô vén bức màn sa, mở cánh cửa số tinh xảo ra.
 
Đêm tháng hai vẫn mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, gió thổi tới, Ôn Từ theo bản năng siết chặt áo khoác hơn nữa.
 
Từ trước đến này, điều mà cô trốn tránh không phải Thịnh Kinh Lan mà là tâm tư khó lòng khắc chế của bản thân.
 
Nhưng…
 
Anh chỉ là một người vô tình lướt qua cuộc đời cô, chờ bà ngoại quay về thành Nam, dù kết quả là thành công hay thất bại thì họ cũng phải rời đi.
——oOo——
 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.