Cho Má Em Thêm Hồng

Chương 65



Phong Hữu Trí không ngờ trên đường trở về sẽ gặp được cô, giống như đang chứng thực những lời Thịnh Kinh Lan nói trong điện thoại.
“Lúc trước có người cướp cô ấy khỏi tay cậu, bây giờ cậu không muốn bắt những người đó sao?” Thịnh Kinh Lan vừa mở miệng đã khơi gợi oán hận và lửa giận của anh.
“Đương nhiên tôi muốn.” Anh nằm mơ cũng muốn những người đó bị pháp luật trừng phạt, nhưng mà Văn Điệp đã mất trí nhớ, manh mối cũng đứt đoạn.
“Người mất trí nhớ thiếu cảm giác an toàn, cô ấy ở trong trấn nhỏ quá lâu và cũng đã quen với cuộc sống hiện tại, nên vô thức cảm thấy thoải mái.

Nhưng nếu ngày nào đó cô ấy khôi phục lại trí nhớ, những chuyện xảy ra như một cái kết đã định trước, nhớ rằng cậu tìm được cô ấy nhưng không nhận cô ấy…” Từng câu từng chữ của Thịnh Kinh Lan như một bước đệm, tích lũy sức mạnh đến tận cùng rồi cuối cùng ném ra một câu: “Cậu không sợ cô ấy hận cậu à?””
Chữ “hận” này đập mạnh vào trái tim Phong Hữu Trí, ép anh không thở nổi.
Thịnh Kinh Lan dùng từ ngữ sắc bén, từng dao từng dao đâm vào lòng người: “Hoặc là, cậu rộng lượng đến mức có thể chắp tay dâng cho người khác, tận mắt nhìn cô ấy gả cho người đàn ông khác, sinh con dưỡng cái cho người khác, cậu cũng không bận tâm không hối hận?”
Hàng loạt câu chất vấn khiến Phong Hữu Trí dần dần bị đả kích, siết chặt nắm đấm đến mức nổi đầy gân xanh: “Đủ rồi.”
Đúng thực là anh rất muốn tìm được sự thật, không cam lòng để Văn Điệp trở thành vợ của người khác, càng sợ Văn Điệp hận mình.
Phong Hữu Trí một tay che mặt, trong lòng lạnh lẽo như nước chảy dưới cầu đá.
Thì ra nội tâm của mình cũng không bằng phẳng như ngoài miệng.
Nếu như có thể buông xuống, vào ngày sinh nhật hằng năm của Văn Điệp anh sẽ không tới các thành phố lớn để chiếu màn hình.

Nếu như có thể buông xuống, anh sẽ không chờ đợi một người đã bị phán tử vong từ tám năm trước.

Nếu như có thể buông xuống, ở thời điểm biết rõ Văn Điệp đã có bạn trai, anh sẽ không nán lại trấn nhỏ để tham luyến chút bình yên khi được nhìn thấy nhau.
Cái gọi là điềm tĩnh của anh chỉ bởi vì chuyện khiến anh mất kiểm soát vẫn chưa xảy ra thôi.
Gần phòng khám có một cây cầu đá, ban đêm không ít người đến bên này hóng mát, Phong Hữu Trí đi từ một góc không người đến dưới ánh đèn, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc kia.
Lấy tính cách của anh, có lẽ sẽ yên lặng canh giữ ở phía sau cô, hộ tống cô về nhà.

Nhưng lời nói của Thịnh Kinh Lan vẫn còn văng vẳng bên tai, thế là cái tên “Văn Điệp” cứ thế thốt ra.
Khúc Thủy vô thức quay đầu lại, hai người đứng xa xa nhìn nhau, cho đến khi giọng nói của Lý Lăng Viễn lần nữa từ trong di động truyền ra.
Lý Lăng Viễn không nghe rõ cái tên kia, tiếp tục đặt ra nghi vấn: “Không có quan hệ? Lúc ở thành Nam quan hệ của chúng ta rất tốt, bây giờ mới không lâu mà em đã muốn chia tay với anh.”
Khúc Thủy đã không nghe rõ người bên kia điện thoại đang nói gì, chỉ nhìn thấy người đàn ông trước mặt từng bước một đi về phía mình, cho đến khi cái bóng của họ chồng lên nhau trên mặt đất.
Anh không nói gì, Khúc Thủy lại không khỏi lui về phía sau một bước.
Dường như không muốn để cho hai người đàn ông biết đến sự tồn tại của đối phương, thậm chí cô còn có chút chột dạ vì điều này.

Trước mặt Phong Hữu Trí, bất luận thế nào Khúc Thủy cũng không thể tiếp tục đề tài vừa rồi, cô quay sang bên cạnh rồi nói với người trong điện thoại: “Chúng ta gặp mặt nói chuyện đi.”
“Được, gặp mặt nói chuyện.” Trong lời nói của Lý Lăng Viễn tràn đầy không phục.
Cúp điện thoại, Khúc Thủy ngẩng đầu lên, phát hiện người nọ lại đi theo, thái độ từng bước ép sát này không giống như bình thường.
“Anh Phong, anh lại coi tôi là bạn anh sao?” Cô còn nhớ rõ cái tên Phong Hữu Trí vừa gọi từ sau lưng, không phải Khúc Thủy mà là Văn Điệp.
Phong Hữu Trí chăm chú nhìn cô: “Anh biết em là ai.”
Khúc Thủy: “Ồ.”
Hai người cứ giằng co như vậy, không ai chịu mở miệng, cũng không ai đi trước.
Khúc Thủy không thể thích ứng với bầu không khí như vậy, trong lòng ngứa ngáy khó chịu nói không nên lời.

Cô cắn môi, thử thăm dò: “Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây.”
Phong Hữu Trí giơ tay chặn đường cô: “Nếu có thời gian, em có muốn nghe anh kể chuyện không?”
Trong lòng Khúc Thủy dâng lên dự cảm mãnh liệt, Phong Hữu Trí hiện tại định kể cho cô nghe chuyện của Văn Điệp.
Không biết tại sao, cô vốn nên rời đi lại lựa chọn ở lại: “Được.”
Năm mười hai tuổi, Văn Điệp theo học việc Tống Lan Chi, bởi vậy mới kết bạn với Phong Hữu Trí.
Một câu trêu chọc “Văn Điệp Phong Hữu Trí*” của Ôn Từ kéo hai người sát lại gần nhau, người bên ngoài cũng thích lấy câu này ra trêu chọc hai người.

Bọn họ học cùng lớp, Văn Điệp hiếu học nên hay nhờ Phong Hữu chỉ dẫn, thường xuyên qua lại, liên hệ giữa hai người càng ngày càng chặt chẽ.
(*Văn Điệp Phong Hữu Trí nằm trong hai câu đối của Thường Châu Triệu: Điệp lai phong hữu trí; nhân khứ nguyệt vô liêu.
Tạm dịch: Bướm đến gió dào dạt; Người đi trăng buồn tẻ.)
Thiếu niên thiếu nữ thời thanh xuân hấp dẫn lẫn nhau, nhưng không ai chủ động chọc thủng mối quan hệ này, mãi đến khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, Văn Điệp vì cứu Phong Hữu Trí nên tay đã bị thương.
“Đó là vào một buổi kỷ niệm ngày thành lập trường, bọn anh đang tập luyện trên sân khấu, đạo cụ trên đỉnh đầu bỗng nhiên rơi xuống, cô ấy giơ tay đỡ, tấm sắt đập vào cánh tay cô ấy.” Phong Hữu Trí mãi mãi sẽ không quên cảnh tượng kia, cô gái dũng cảm vọt tới trước mặt anh, thay anh đỡ lấy tai nạn.
“Đạo cụ kia làm bằng sắt, rất nặng, cô ấy ngã xuống trước mắt anh, chảy rất nhiều máu.”
Anh dùng từ ngữ giản dị nhất tự thuật chuyện xưa, rõ ràng không có quan hệ gì với mình, thế nhưng Khúc Thủy lại cảm thấy nhịp tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng trở nên dồn dập vài phần.
Xuyên qua ánh mắt của Phong Hữu Trí, cô tựa như nhìn thấy cảnh tượng trong lời miêu tả của anh, thiếu niên đứng ở trên sân khấu chói mắt, vật nặng trên đỉnh đầu rơi xuống, cô gái không chút do dự xông lên, định lấy tay ngăn cản.

Nhưng mà đạo cụ kia có lực tác động quá lớn, khiến cô nằm rạp trong vũng máu.
Khúc Thủy cảm giác cánh tay phải của mình bắt đầu âm ỉ đau, tựa như đi theo câu chuyện của Phong Hữu Trí, tự mình trải qua một cảm giác kinh hồn bạt vía.
“Khó trách…” Khó trách nhớ mãi không quên cô gái tên Văn Điệp đó, trái tim thời niên thiếu cộng thêm ân tình lấy thân bảo vệ lẫn nhau, cả đời này cái tên Văn Điệp đã cắm rễ thật sâu trong lòng Phong Hữu Trí.

Câu chuyện tiếp tục.
Văn Điệp vì bảo vệ Phong Hữu Trí mà bị thương, nhà họ Phong dốc hết toàn lực cung cấp trị liệu tốt nhất cho cô nhằm bảo vệ bàn tay kia, chỉ là từ nay về sau cô không thể cầm kim thêu ra tác phẩm tinh xảo.
Con đường thêu thùa của cô gần như đã đứt đoạn.
Nhà họ Phong thấy thẹn với Văn Điệp, khi Phong Hữu Trí chuyển khỏi thành Nam, bọn họ đã mang Văn Điệp đi, đến một thành phố khác sinh sống.
Cô sống ở đó rất tốt, bố mẹ Phong biết hai đứa trẻ tâm ý tương thông nên gần như đã ngầm thừa nhận quan hệ của họ.
Lúc học đại học, hai người chính thức yêu đương.
Bọn họ đều là những người nổi bật trong trường, thành tích chuyên ngành ưu tú, bề ngoài cũng xứng đôi, lại có duyên quen biết từ nhỏ nên càng làm cho người bên ngoài hâm mộ không thôi.

Nếu không có gì bất ngờ, Phong Hữu Trí dự định cầu hôn Văn Điệp vào ngày tốt nghiệp.
Câu chuyện đến đây, Phong Hữu Trí trở nên trầm mặc.
Khúc Thủy rất muốn biết tiến triển sau đó, vì thế chủ động truy hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Phong Hữu Trí nghiêng đầu, nhìn vào ánh mắt tò mò của cô, khó khăn mở miệng: “Cô ấy mất tích.”
“Một ngày rất bình thường, bọn anh hẹn gặp nhau ở hiệu sách, nhưng cô ấy không đến.”
Văn Điệp biến mất vào một ngày rất bình thường, từ đó về sau trở thành khúc mắc nhiều năm không thể vượt qua của Phong Hữu Trí.
Đoạn thời gian đó anh cả đêm không cách nào ngủ yên, mở mắt ra là lập tức tìm kiếm tung tích của Văn Điệp, chỉ cần có người cung cấp một chút manh mối, cho dù không hợp lý thì anh cũng sẽ tự mình đi kiểm tra.
“Anh đã tìm cô ấy rất lâu.”
“Mọi người xung quanh đều bắt anh chấp nhận sự thật đã mất đi cô ấy, nhưng anh không hề cảm thấy cô ấy sẽ nhẫn tâm rời bỏ anh như vậy.”
“Một năm, hai năm… Năm năm…” Vô số ngày đêm tích lũy nhớ nhung, như sông núi kéo dài, vĩnh viễn không đoạn tuyệt.
Mấy năm nay anh thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy mình rơi vào một mảng thế giới đen kịt, Văn Điệp khóc hỏi anh vì sao không tìm được cô.
Anh thường xuyên bừng tỉnh từ trong giấc mộng, cứ thế sống một cuộc sống tê liệt khi mất đi Văn Điệp.
Anh đi qua những nơi Văn Điệp từng nhắc đến là muốn đi, ôm tâm nguyện cực kỳ bé nhỏ là tìm được bóng dáng quen thuộc ở trong thế giới mênh mông này, mãi cho đến bây giờ.
“Có lẽ, cô ấy chỉ là tức giận vì anh không kịp thời tìm được cô ấy; có lẽ, cô ấy chỉ là bởi vì nguyên nhân bất đắc dĩ nào đó không thể xuất hiện; cũng có lẽ, cô ấy đã quên đường về nhà.”
Khúc Thủy đang run rẩy, đôi môi run run không ngừng.
Cho đến khi một sức lực bao bọc lấy cô, ghé vào tai cô nhẹ giọng trấn an: “Không sao rồi.”
Khúc Thủy bỗng dưng hoàn hồn, rút khỏi lòng bàn tay anh, cố chấp nhấn mạnh: “Tôi không phải Văn Điệp.”
Cô nghiêng đầu nhìn Phong Hữu Trí, rồi lại vội vàng rời đi khi chạm phải ánh mắt tràn ngập thâm tình và quyến luyến kia.

Phong Hữu Trí cố chấp nhìn cô chằm chằm, giọng nói lớn dần:
“Lúc viết chữ ‘Nại’ cô ấy thích kéo dài đuôi chữ, móc lên trên.”
“Lúc đọc sách cô ấy thích cuộn góc trang sách vào trong.”
“Cô ấy mất tích tám năm, cánh tay phải vĩnh viễn bị rối loạn chức năng thần kinh, em nói xem, cô ấy là ai?”
Từng câu từng chữ không chỗ nào không chỉ về phía Khúc Thủy, cô khó có thể tin nữ chính trong câu chuyện của Phong Hữu Trí lại hướng về phía mình.
“Anh…” Cô muốn phản bác, nhưng ngay cả một chút lý do cũng không tìm được.

Khúc Thủy là tên do thầy đặt, tám năm trước cô xuất hiện ở đây và không hề hay biết những gì mình đã từng trải qua.
Cô nắm chặt ngón tay: “Anh làm thế nào để chứng minh những lời anh nói là sự thật?”
“Em đã quên hết quá khứ, đối với anh cũng không có chút cảm giác nào phải không?” Trong mấy giây Khúc Thủy không dám nhìn anh, Phong Hữu Trí cúi đầu hôn lên vành tai cô, giọng nói trầm thấp: “Tiểu Hồ Điệp.”
Hơi thở ấm áp đảo qua vành tai, Khúc Thủy bỗng dưng mở to đồng tử, hai chân như bị đông cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích.
“Anh anh anh…” Đầu óc trống rỗng, lại nói không ra được một câu hoàn chỉnh chứ đừng nói là mắng người.
Cô lùi lại ba bước mới tìm lại được một chút lý trí, lên án người đàn ông trước mắt: “Sao anh có thể như vậy, tôi đã có bạn trai rồi!”
Lần trước khi nghe cô nhắc tới “bạn trai”, người đàn ông chỉ cô đơn rời đi, bây giờ đã thay đổi sắc mặt, cường thế bức người, còn tàn nhẫn tuyệt đối: “Có thể chia tay mà.”
Khúc Thủy thật sự bị sốc trước câu nói này của anh, hai mắt không ngừng chớp động.
Không phải bị sốc vì sợ hãi mà là kinh ngạc, sửng sốt.

Sao anh có thể hôn cô rồi còn đường hoàng bảo cô chia tay với bạn trai chứ?
“Cho dù tôi thật sự là Văn Điệp như anh nói, anh cũng không thể bá đạo như vậy.” Tuy rằng cô có dự định này, nhưng tuyệt đối không thừa nhận trước mặt Phong Hữu Trí.
“Tình cảm của anh và Văn Điệp rất nồng thắm, dự định sẽ kết hôn, nếu như em không chia tay anh ta, rõ ràng là em đang một chân đạp…” Hai chữ phía sau anh không thể nói trước mặt Văn Điệp, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Khúc Thủy tự ngẫm lại câu này.
Luận về thứ tự đến trước tới sau và danh nghĩa, Phong Hữu Trí là người phía trước, nếu như cô tiếp tục qua lại với Lý Lăng Viễn, thì tức là kiểu phụ nữ…không chịu trách nhiệm?
Đạo đức chỉ có thể ràng buộc người giảng đạo đức, mà Khúc Thủy lại chính là người giảng đạo đức đó.
“Đoạn thời gian trước rõ ràng anh đã….” Hoàn toàn khác với thái độ hiện tại, cô vẫn cho rằng mình chỉ đơn thuần có vẻ ngoài giống với cô bạn gái mà Phong Hữu Trí nhớ mãi không quên.

Kết quả bây giờ Phong Hữu Trí nói cho cô biết, cô là Văn Điệp mất trí nhớ, muốn cô chia tay với bạn trai hiện tại.
Khúc Thủy nhíu chặt ấn đường: “Vì sao đột nhiên lại nói cho tôi biết?”
“Chỉ là anh đã nghĩ thông suốt rồi.” Nhờ Thịnh Kinh Lan đánh thức anh, đó là trái tim và đạo đức không đáng nhắc đến trước mặt Văn Điệp.
Cuộc điện thoại kia không chỉ đơn giản là đánh thức anh, còn có một số…cách thức và đạo lý thực tiễn mà anh chưa bao giờ nghĩ tới.
“Miệng có thể nói dối nhưng thân thể lại rất thành thật, lúc cần thiết, cậu có thể thử tới gần cô ấy, quan sát phản ứng của cô ấy.” Thịnh Kinh Lan đưa ra nhiều rất chủ ý, gần như hạ bút thành văn: “Nếu cô ấy không cho cậu một cái tát, chứng tỏ cậu có hi vọng.”
Mặc kệ Phong Hữu Trí nói gì, Thịnh Kinh Lan luôn có thể thoải mái hóa giải những băn khoăn đó, cũng làm cho người ta tin tưởng lý lẽ anh đưa ra mà không chút nghi ngờ gì.
“Kể đến đạo đức? Lúc trước cậu và Văn Điệp đã chia tay đâu? Nếu chưa chia tay, vậy thì cậu vẫn là bạn trai cô ấy.”

“Bạn trai thân mật với bạn gái, có vấn đề gì sao?”
“Người hiện tại thôi mà, chia tay là được.”
“Không chia tay được? Không chia tay được chứng tỏ là kiểu phụ nữ một chân đạp hai thuyền.”
Sự thật chứng minh, lời nói của Thịnh Kinh Lan đã ứng nghiệm toàn bộ trên người Khúc Thủy.
Anh biết rõ phản ứng của Văn Điệp đại biểu cho ý gì, mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng anh tin tưởng Văn Điệp nghe lọt tai, chỉ là thiếu chứng cớ.
Chứng cứ không khó, bọn họ ở bên nhau nhiều năm, trong album ảnh điện thoại di động của Phong Hữu Trí chứa đựng ký ức sâu nặng của bọn họ.
Hai người ngồi bên cầu đá, Khúc Thủy cầm điện thoại di động của Phong Hữu Trí lật xem từng tấm ảnh.
Cô gái trong ảnh có dáng vẻ ngây ngô, mặt mày lại cực kỳ giống mình.
Từ mười mấy tuổi đến hai mươi mấy tuổi, phía sau mỗi tấm ảnh đều mang theo một câu chuyện khác nhau, có tấm ảnh chụp chung do cô gái cầm di động, nhưng nhiều hơn là người chụp ảnh trong lúc vô tình ghi lại cuộc sống của cô gái.
Tư thế khi cô cầm bút viết chữ, lúc đọc sách cuộn tròn trang sách, khuôn mặt ghé vào bàn ngủ bị mái tóc dài che khuất…Từng chi tiết cuộc sống ghép lại thành một Văn Điệp sinh động.
Cô tiện tay mở một đoạn video, trong ống kính, cô gái mặc lễ phục, đầu đội vương miện đứng trước bánh sinh nhật mười tám tầng cầu nguyện.
“Hy vọng chúng ta có thể thi đậu vào trường đại học lý tưởng.”
“Hi vọng mọi người bình an, cầu được ước thấy.”
Cô gái chắp tay, chậm rãi mở mắt, giọng nói bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm: “Còn hy vọng Phong Hữu Trí làm bạn trai em!”
“Wow.” Chung quanh truyền đến thanh âm ồn ào.
Dưới sự giúp đỡ của một nhóm bạn, Phong Hữu Trí đã tặng cô hai món quà, một là chúc cô sinh nhật vui vẻ, hai là thổ lộ với cô: “Tiểu Hồ Điệp, có bằng lòng làm bạn gái của anh không?”
Trong tiếng chúc phúc của bạn bè, hai đôi tay nắm chặt lấy nhau.
Một giọt nước rơi trên màn hình, Khúc Thủy đưa tay lau mới phát hiện là nước mắt mình rơi.
Giọt nước mắt bất ngờ này như nhỏ vào tim Phong Hữu Trí, anh bất an nhíu mày: “Sao em lại khóc?”
Khúc Thủy há miệng mấy lần, mới thốt ra được giọng nói khàn khàn: “Em, em không biết.” Cô dùng hai tay ôm lấy đầu, đau khổ cuộn tròn đầu gối: “Phong Hữu Trí, em không biết, em không nhớ ra.”
Thấy cô như thế, Phong Hữu Trí tim như dao cắt, nửa ôm lấy lưng cô, dịu dàng trấn an: “Không sao, không nhớ ra cũng không sao, anh đã tìm được em rồi, chúng ta cứ từ từ.”
Khúc Thủy vùi đầu, nhỏ giọng nức nở: “Anh để em suy nghĩ.”
Bàn tay sau lưng chậm rãi dời đi, Phong Hữu Trí lẳng lặng ngồi bên cạnh cô, làm bạn cùng cô.
Trước kia Văn Điệp buồn bã anh rõ ràng rất biết an ủi, bây giờ cô mất trí nhớ, nói càng nhiều lại càng làm cho cô cảm thấy áp lực.
Nhưng anh không có nhiều thời gian dành cho Văn Điệp như trước nữa, bởi vì trong khoảng thời gian trống rỗng này đã có người bước vào cuộc sống của Văn Điệp, cho nên, anh phải mau chóng dỗ dành Văn Điệp, giải quyết xong mối phiền toái kia.
Phong Hữu Trí lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho “S”: [Cô ấy khóc, làm sao bây giờ?]
Thịnh Kinh Lan: [Khóc à? Bế thẳng về nhà dỗ dành đi.]
 
——oOo——
 
 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.